Anh ấy luôn quên tôi

Chương 1

23/04/2026 18:21

Vào ngày sinh nhật tuổi 19, tôi nhận được một tin sét đá/nh ngang tai.

Nhà tôi phá sản.

Tôi ngồi thừ người trong căn hộ trăm mét vuông gần trường, ngơ ngác rơi lệ.

Đáng thương vô cùng mà hỏi mẹ: "Mẹ ơi, vậy con phải làm sao..."

Tôi lớn lên trong nhung lụa.

Trẻ con bình thường bốc đồ chọn nghề thường là bàn tính, lược, bút lông.

Tôi cũng có đủ những thứ đó. Nhưng mà, tất cả đều được làm bằng vàng ròng.

Nào là bàn tính vàng, bút lông vàng.

Lúc một tuổi, tôi đang chập chững tập đi.

Đại khái chỉ nhớ lúc đó có một đứa trẻ lớn hơn tôi một chút cứ bám dính lấy tôi suốt.

Nó dùng đôi môi mềm mại hôn tôi, nắm tay tôi chẳng chịu buông.

Phiền phức vô cùng.

Người lớn cũng thích thú thêm dầu vào lửa.

Họ đúc một bức tượng vàng nhỏ hình bé trai bỏ vào mâm đồ chọn.

Tôi cũng thật khác thường.

Giữa vô vàn đồ vật lấp lánh trong mâm.

Tôi lại chỉ chú ý tới bức tượng nhỏ ấy.

Thế là hôn ước giữa nhà tôi và nhà họ Bạc được thiết lập.

Và sau khi tôi tổ chức buổi tiệc hoành tráng cuối cùng vào năm 19 tuổi.

Mẹ tôi nghẹn ngào trả lời: "Con yêu, đến nương nhờ vị hôn phu của con đi, ở biệt thự số 9 kế bên."

"Không sao đâu con, vị hôn phu của con vẫn rất giàu có."

Tôi nhẹ nhàng gật đầu, đáng thương mà lau đi những giọt nước mắt hoang mang.

Lập tức thu dọn bộ đồ ngủ đặt may thủ công.

Định đến trước cửa nhà người ta để nương nhờ vị hôn phu.

Cậu bé trong ký ức tôi vẫn thích cọ cọ vào người tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm