8.
Vụ t.a.i n.ạ.n của bảy năm trước đã khiến Phó Tư Yến phải nằm viện suốt hai tháng, và cũng làm mất đi một đơn làm ăn cực kỳ quan trọng đối với anh. Nhưng sau khi tỉnh lại, anh không hề trách móc tôi, còn hứa rằng sau này sẽ không đi công tác mỗi ngày, không để tôi phải ở một mình suốt mười lăm ngày hay nửa tháng nữa.
Tôi sớm đã sợ đến mức ngoan ngoãn hẳn đi, đâu còn tâm trí nào mà ép anh vào tập đoàn Kỷ thị làm việc... Tôi chỉ biết ôm ch/ặt lấy anh mà khóc, nức nở nói lời xin lỗi trong hối h/ận muộn màng.
Về sau chúng tôi kết hôn, công ty của Phó Tư Yến ngày càng lớn mạnh, tiền bạc nhiều đến mức giúp tôi thoát khỏi sự kìm kẹp của gia đình, để tôi thỏa sức theo đuổi niềm đam mê âm nhạc. Tôi cũng được anh nuông chiều đến mức ngày càng kiêu căng, suốt ngày chỉ bận rộn với đàn hát, biểu diễn và vui chơi, để lại một đống hỗn độn chờ anh dọn dẹp... Những ngày tháng ấy kéo dài cho đến hai năm trước, khi nhà họ Kỷ phá sản.
Ba mẹ tôi bị kẻ gian h/ãm h/ại, bỏ mạng trên một con tàu nơi đất khách quê người; anh Cả, anh Hai c.h.ế.t vì "t/ự s*t do sợ tội", chị Ba thì bị b/ắt c/óc truy sát... Trong khoảng thời gian đó, tôi lần lượt mất đi tất cả người thân của mình. Nếu không có Phó Tư Yến bên cạnh bảo vệ, tôi cũng đã c.h.ế.t từ lâu.
Nhưng chính vì là kẻ duy nhất còn sống, tôi mới cảm thấy sống không bằng c.h.ế.t, ngày ngày chìm đắm trong cơn á/c mộng mất đi người thân... Dù sau này hung thủ đã bị tìm ra và Phó Tư Yến đã thay tôi b/áo th/ù, nhưng mỗi khi bừng tỉnh giữa đêm khuya, tôi vẫn không thôi ân h/ận, c/ăm gh/ét bản thân vô dụng của năm đó.
Trong những ngày tháng bị á/c mộng và ảo thanh tr/a t/ấn đến mức lo/ạn trí, tôi bắt đầu tìm cách tự hành hạ mình, thậm chí là t/ự s*t. Sống đã là Địa ngục, c.h.ế.t đi mới là giải thoát.
Suốt một năm trời đó, tôi chưa từng nghĩ đến cảm nhận của Phó Tư Yến, một lòng chỉ muốn tìm đến cái c.h.ế.t. Nhưng lần nào anh cũng kéo tôi trở về từ cửa tử, anh không trách móc sự ích kỷ của tôi, chỉ ôm lấy tôi mà tự trách bản thân mình. Anh xin lỗi tôi, đưa tôi đi gặp khắp các danh y trong nước, van nài tôi đừng c.h.ế.t... dù lúc đó ánh mắt tôi đờ đẫn, căn bản chẳng nghe lọt tai lời nào của anh.
Cứ lặp đi lặp lại như thế suốt một năm, tâm bệ/nh của tôi khiến tôi muốn c.h.ế.t mà không được, Phó Tư Yến cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Là một Alpha cấp S, kỳ mẫn cảm của anh không thể dựa vào người bạn đời là tôi, những ống t.h.u.ố.c ức chế anh đã dùng sớm đã chất cao như núi.
Đến năm thứ hai, bệ/nh rối lo/ạn lưỡng cực của tôi có chuyển biến tốt, anh cũng chưa từng ép buộc tôi điều gì, chỉ luôn nói: "Còn sống là tốt rồi."
Chỉ cần tôi còn sống, ngoan ngoãn ở bên cạnh anh là tốt rồi.
9.
Vì vết thương ở tay, Phó Tư Yến đã xin nghỉ phép một tuần để ở nhà chăm sóc tôi.
Vẫn là sự chu đáo vẹn toàn, dịu dàng săn sóc như thuở ban đầu. Tuần này chúng tôi không cãi vã, cứ thế rúc trong nhà cùng xem những bộ phim tẻ nhạt, vào những ngày mưa ẩm ướt thì lại ôm nhau chìm vào giấc ngủ... Những ngày không phải đi làm trôi qua có vẻ ấm áp và dễ chịu.
Thế nhưng, sự bình yên hời hợt ấy lại khiến tôi bất an muôn phần, giống như sự tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ trước một cơn bão lớn.
Phó Tư Yến sắp xếp mọi chi tiết xoay quanh tôi quá đỗi vẹn toàn. Vẹn toàn đến mức khiến người ta cảm thấy như thể đây là lần cuối cùng anh tự tay chăm sóc tôi vậy.
…
Một tuần sau, Phó Tư Yến đưa tôi đến bệ/nh viện tái khám.
Vết thương hồi phục khá tốt, nhưng anh lại căng thẳng lạ thường, liên tục x/á/c nhận với bác sĩ rằng sau này nó sẽ không gây ảnh hưởng đến cuộc sống sinh hoạt bình thường của tôi.
Lúc rời khỏi bệ/nh viện, tuyết đã rơi dày đến ba lớp. Tôi kéo lại khăn quàng cổ, thở ra một làn hơi lạnh: "Phó Tư Yến, sau này em sẽ không đàn piano nữa đâu." Thế nên dù tay có hỏng, em cũng chẳng bận tâm.
"Vậy em muốn làm gì?" Sắc mặt vốn đã âm u của Phó Tư Yến chợt trầm xuống, ngay cả tin tức tố cũng bắt đầu d.a.o động bất định…
Gần đây, dường như anh ngày càng khó kiểm soát được tin tức tố của chính mình.
"Kỷ Nam Chu, hai năm rồi. Hai năm rồi mà em vẫn không bước ra được, anh không thể..." Phó Tư Yến nghiến ch/ặt răng hàm, cuối cùng vẫn thốt ra: "Anh không thể chăm sóc em cả đời được."
Bước chân tôi như mọc rễ, c.h.ế.t trân tại chỗ không thể nhúc nhích. Tôi thà nghi ngờ lỗ tai mình có vấn đề, còn hơn phải tin rằng câu nói còn lạnh thấu xươ/ng hơn cả bông tuyết bay kia... lại phát ra từ miệng Phó Tư Yến.
"Anh từng nói, sẽ chăm sóc em cả đời." Từng nói dù tôi có trở nên thế nào, anh cũng sẽ không rời bỏ...
Phó Tư Yến không phủ nhận, chỉ cười nhạt đầy vẻ tự giễu: "Chính em cũng nhớ đó là chuyện 'từng nói'. Lời hứa năm xưa vốn chẳng có thời hạn, không cần phải coi là thật."
"Sao có thể không coi là thật, dựa vào cái gì mà không được coi là thật?! Phó Tư Yến, hai năm trước anh còn chưa từng nói thế này, bây giờ lại..."
"Chúng ta ly hôn đi." Phó Tư Yến tránh khỏi cái chạm tay của tôi, bước chân dẫm lên lớp tuyết dày, đáy mắt phủ một tầng sương lạnh lẽo, "Kỷ Nam Chu, em cũng biết hai năm qua khổ sở thế nào mà... Anh thực sự mệt mỏi rồi. Hãy buông tha cho nhau đi, để lại cho nhau chút tôn nghiêm cuối cùng, có được không?"