Âm Thanh Báo Động

Chương 5

09/04/2026 16:43

Vừa tháo chiếc đuôi cá giả ướt sũng ra thì giáo sư gọi tới.

Tôi bắt máy, giọng nói gi/ận dữ của ông lập tức truyền ra từ quang n/ão:

"Đồ ngốc! Cậu bảo cậu phát hiện ra một con nhân ngư biển sâu, thế không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó à? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!"

"Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi."

"Rời đi mau! Chạy ngay lập tức cho tôi!!!"

Hóa ra trực giác báo động nguy hiểm trước đây của tôi là thật.

Tôi đã nghi ngờ Âu Phách trông rất khác với nhân ngư, thì ra nó vốn chẳng phải nhân ngư biển sâu gì cả.

Mà là một chủng tộc mới, một loài mới cực kỳ nguy hiểm.

Nếu vậy thì viện nghiên c/ứu nhân ngư không có lấy một thiết bị phòng hộ vật lý nào ở đảo Phỉ Thúy này quả là một nơi quá đỗi mong manh. Trước khi giáo sư xin được kinh phí để cải tạo viện nghiên c/ứu đến mức đủ an toàn, tôi buộc phải rời khỏi đảo Phỉ Thúy ngay lập tức.

Tôi nhanh chóng thu dọn những món đồ thiết yếu, lái một chiếc du thuyền nhỏ tức tốc rời đảo.

Khi đảo Phỉ Thúy dần lùi xa, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi vẫn chưa kịp chào tạm biệt nó. Dù nó là thứ gì đi nữa, thì ít nhất cho đến giờ, nó vẫn chưa làm hại tôi.

Giáo sư lại gọi điện để x/á/c nhận xem tôi đã rời đi an toàn chưa.

"Em đã đi rất xa đảo Phỉ Thúy rồi ạ."

"Thế thì ta yên tâm rồi. Tôi cứ tưởng nhận cậu vào thì cùng lắm là làm tôi thân bại danh liệt trong giới giáo dục, ai ngờ còn suýt chút nữa là được đi ăn cỗ đám m/a của học trò mình."

Thế nhưng lúc này, tôi chẳng còn tâm trí đâu mà đùa lại với giáo sư, giọng tôi run bần bật:

"Hắn... hắn đến rồi."

Phía sau, một con quái vật mang đuôi cá đang ráo riết đuổi theo chiếc du thuyền tôi đang lái. Mái tóc bạc kim của Âu Phách lấp lánh dưới ánh mặt trời, chiếc đuôi dài lao đi trong làn nước biển như một mũi tên x/é gió.

Chỉ trong chớp mắt, hắn đã đuổi kịp du thuyền. Trên gương mặt sắc sảo ấy là một vẻ lạnh lẽo mà tôi chưa từng thấy bao giờ.

Tôi cố gắng trấn an bản thân rằng không sao đâu, vỏ khoang thuyền làm bằng kim loại, tôi rất an toàn.

Giây tiếp theo, khoang thuyền bị năm chiếc móng vuốt sắc lẹm đ/âm xuyên qua. Lớp vỏ kim loại mỏng manh như tờ giấy, bị x/é toạc một cách dễ dàng.

Tôi sợ đến mức ngã nhào xuống sàn. Khác hẳn với những động tác trườn bò vụng về trên bến tàu lúc trước, ngay khoảnh khắc leo lên thuyền, chiếc đuôi cá của hắn dần tách ra làm hai, biến thành đôi chân dài như con người. Hắn từng bước, từng bước tiến về phía tôi, tựa như một con á/c q/uỷ.

"Không được chạy."

Hóa ra sự vụng về và thân thiện trước đây của hắn đều là giả vờ. Ngay từ ngày đầu tiên xuất hiện, hắn đã có thể dễ dàng gi*t ch*t tôi và cả đàn nhân ngư kia, nhưng hắn đã không làm vậy.

Là để trêu đùa sao?

Khi con mồi lựa chọn chạy trốn cũng là lúc hắn lộ ra bộ mặt thật sự.

"Không được rời đi."

"Giang Dữ của ta."

Hắn áp sát mặt vào tôi, và rồi, môi chúng tôi chạm nhau.

Tôi trợn tròn mắt. Hắn đang hôn tôi? Tại sao?

Hắn mớm một viên trân châu tròn và cứng vào miệng tôi, dùng lưỡi chặn lại, ép tôi phải nuốt xuống.

Đến lúc đó hắn mới chịu buông tôi ra, nở một nụ cười thỏa mãn.

"Em không chạy thoát được đâu, bạn đời của ta."

Ngay sau khi nuốt viên châu đó, tôi lập tức mất đi ý thức, bị Âu Phách bắt đi như một con mồi.

Âu Phách đã biến trở lại thành đuôi cá, ôm ch/ặt lấy tôi lao đi vun vút trong lòng biển, không biết là đi về đâu.

Chiếc quang n/ão nằm trơ trọi trên sàn tàu, bên trong vẫn vang lên tiếng của giáo sư:

"Cái gì mà 'đến rồi'?"

"Giang Dữ! Trả lời đi!"

Rất lâu sau đó, một tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên, giáo sư bấm một số điện thoại khác.

"Alo, Đội trị an hành tinh nhân ngư phải không..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm