Người Cuối Cùng Chưa Lên Tiếng

Chương 1

10/02/2026 19:15

1

Nói xong câu đó hắn liền cúp máy.

Tim tôi lập tức thót lên.

Không phải chứ?

Chẳng lẽ tảng băng ngàn năm cấm dục này cũng bắt đầu đi cốt truyện rồi sao?

Dù biết chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra, nhưng trong lòng vẫn có chút buồn bã mơ hồ.

Vốn dĩ trong đám bạn chỉ còn tôi và Phó Hành là hai con chóa đ/ộc thân.

Không ngờ bây giờ hắn cũng phản bội tôi.

Rất muốn không đi, nhưng tiền vẫn quan trọng hơn.

Khi lái xe tới trước cửa nhà Phó Hành, trong nhà tối om, đèn cũng không bật.

Tôi gọi tên hắn, nhẹ nhàng gõ cửa.

Cửa vừa mở, một lực mạnh liền kéo tôi vào trong.

“Rầm” một tiếng, cửa đóng lại, lưng tôi đ/ập mạnh vào tường, đ/au đến mức kêu lên một tiếng.

Khí tức hùng h/ồn nhưng đầy nguy hiểm bao trùm lấy tôi.

Hơi thở của người đàn ông lượn lờ nơi cổ tôi, như đang tìm ki/ếm thứ gì đó.

Tôi cố gắng đẩy hắn ra, mắt lại nhìn quanh trong bóng tối tìm ki/ếm người khác.

Tôi biết Phó Hành đang đi cốt truyện gì.

Nhưng dù là cốt truyện gì thì cũng phải có nhân vật còn lại chứ?

Người đâu?

Lồng ng/ực săn chắc của hắn không ngừng ép sát tôi.

Tôi nuốt khan một cái, miễn cưỡng chống tay giữa hai người:

“Phó Hành, nửa đêm rồi, Omega mà anh bảo tôi xem đâu?”

“Cậu còn muốn xem Omega nữa sao?!”

Hắn nghiến răng hỏi, dường như sắp mất kiểm soát:

“Lâm Dụ, nửa đêm chạy khắp nơi hầu hạ mấy Alpha kia, cậu đói khát đến vậy à?”

Đói khát cái gì chứ…

Tôi đi chữa bệ/nh, hắn biết rõ mà, dựa vào cái gì nói tôi như vậy?

Tôi khó khăn ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt như sói, đáy mắt ẩn hiện tơ m/áu, nguy hiểm đến cực độ.

Tôi chợt hiểu ra:

“Phó Hành, anh đang trong kỳ mẫn cảm à?”

Mẹ kiếp, kỳ mẫn cảm thì để tôi tiêm th/uốc ức chế là được!

Làm ầm ĩ như vậy làm gì!

Cơ thể căng cứng của tôi lập tức thả lỏng:

“Anh làm gì mà ầm ĩ thế! Nào, ngoan ngoãn quay người lại, anh đây tiêm cho là sướng ngay…”

“Á! Phó Hành, anh làm gì vậy… đ/au!”

Không ngờ hắn lật tôi lại, rồi cắn mạnh lên tuyến thể sau gáy tôi.

Đúng vậy, Beta cũng có tuyến thể.

Nhưng cái đó đúng là công trình đậu hũ!

Chỉ để trưng cho đẹp!

Ai cho anh cắn chứ!

2

Sau gáy đ/au buốt.

Pheromone ồ ạt tràn vào, như sóng biển vô tận, từng đợt đ/á/nh vào th/ần ki/nh tôi.

Cơ thể tôi mềm nhũn, không nhịn được rên lên mấy tiếng.

Phó Hành lại càng tức gi/ận hơn, môi gần như mút đến tróc da tôi.

“Rên d/âm như vậy, trước mặt bọn họ cậu cũng rên thế này sao?”

Tay hắn thuận thế sờ lên eo tôi.

Khốn kiếp…

Tên khốn này phát tình lên thì đến tôi cũng không nhận ra hắn nữa.

Nghĩ đến đó, lòng tôi càng khó chịu.

Ngay sau đó, tôi nghe hắn cắn tai tôi nói:

“Lâm Dụ, trên người cậu toàn là mùi của người khác, thật gh/ê t/ởm.”

Áo sơ mi trên người tôi lập tức bị x/é nát, tôi bị hắn bế thẳng lên.

Khi bị ném xuống giường, đầu óc tôi choáng váng.

Phó Hành với vẻ mặt dữ tợn đ/è xuống, tôi lập tức túm lấy da sau gáy hắn—

“Rầm” một tiếng.

Cơ thể hắn rơi tự do, nặng nề đ/ập xuống giường.

Tôi thở hổ/n h/ển, chậm rãi thu lại ống tiêm vừa rút ra.

Dám đ/á/nh lén bác sĩ…

Anh còn non lắm.

Tôi đặt Phó Hành ngay ngắn trên giường, ôm đầu gối nhìn khuôn mặt tuấn tú đang ngủ say của hắn.

Ừm, không ngờ tảng băng cấm dục nổi đi/ên…

Lại cũng khá có lực.

Chỉ là lực này không phải dành cho tôi.

Vừa rồi chẳng qua là bị hắn vạ lây.

Phó Hành xem ra là muốn chơi cưỡ/ng ch/ế yêu.

Nhưng đối tượng là ai?

Chạy đâu rồi à?

Đang nghĩ thì cửa trong phòng khẽ mở.

Một Omega mặc áo len trắng trễ vai rụt rè bước ra.

Tôi sững người, lập tức hiểu ra —

Hóa ra đó chính là Omega mà Phó Hành muốn cưỡ/ng ch/ế yêu.

Giấu kỹ thật…

Suýt nữa thì mông của tôi gặp nạn.

3

Từ rất lâu trước tôi đã biết, thế giới tôi sống không hề bình thường.

Bề ngoài là một thế giới ABO bình thường, nhưng thực chất xoay quanh bốn Alpha đỉnh cấp.

Không may thay, bốn Alpha đó đều là bạn của tôi.

Những năm qua, tôi lớn lên cùng họ.

Rồi nhìn từng người một sa lầy trong h/ận hải tình thiên không thoát ra được.

Tổng tài A — Trình Tuấn, là kẻ lo/ạn luân.

Sau khi làm tình trên m/ộ mẹ nhỏ, mẹ nhỏ mang th/ai rồi không biết chạy đi đâu.

Tổng tài B — Tô Minh Tranh, thích bao nuôi.

Nhặt một học sinh nghèo nuôi đến mười tám tuổi, cuối cùng không nhịn được mà giam cầm.

Hai người họ ngày nào cũng anh đuổi tôi chạy, tạo doanh thu lớn nhất cho phòng khám của tôi.

Tổng tài C — Yến Lâm, cùng anh trai Yến Châu tranh đấu hơn mười năm, cuối cùng quyết định phân thắng bại trên giường.

Kết quả làm ông già tức đến nhập viện.

Không ai khiến người ta yên tâm cả.

Chỉ có Phó Hành, luôn giữ hình tượng cấm dục lạnh nhạt.

Bình thường đến mức không giống nhân vật chính của thế giới này.

Nhưng đó là trước kia.

Th/uốc tôi tiêm cho Phó Hành là th/uốc ức chế gây ngủ liều mạnh, chuyên dùng cho Alpha bạo phát trong kỳ mẫn cảm.

Dược tính rất mạnh, có thể khiến Alpha ngủ suốt cả kỳ mẫn cảm.

Sắp xếp ổn thỏa cho Phó Hành xong, tôi thu hộp y tế rồi rời khỏi biệt thự.

Trước khi đi không quên dặn Omega:

“Bây giờ hắn sẽ không cưỡ/ng ch/ế cậu nữa.”

“Tôi biết cậu không muốn, nhưng thật ra Phó Hành cũng không tệ… cậu có thể cân nhắc thử.”

Những lời này tôi đã nói quen rồi.

Chỉ là lần này nói ra, trong lòng có cảm giác khác thường.

Có lẽ vì người bạn cuối cùng cũng sắp thoát đ/ộc thân.

Omega kia dường như muốn nói gì đó với tôi, nhưng tôi không nghe lọt tai.

Ra khỏi biệt thự, trời bên ngoài tối đen.

Tôi sờ gáy bị cắn rá/ch da, thở dài một tiếng.

Phó Hành bắt đầu đi cốt truyện rồi, việc làm ăn của tôi chắc chắn sẽ càng tốt hơn.

Biết đâu còn ki/ếm được hết tài sản của bọn họ.

Lẽ ra tôi phải rất vui.

Nhưng lúc này, tôi dường như… cũng không còn quá muốn ki/ếm tiền nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc mã tránh ra, tôi chọn bạn cùng phòng

Chương 18
Sau khi tra xong điểm thi đại học, tôi hí hửng đi tìm Trần Cảnh bàn chuyện nguyện vọng. Cuối cùng chúng tôi cũng có thể chọc thủng lớp giấy mỏng cuối cùng, đăng ký chung một trường đại học. Nhưng khi gặp mặt, hắn lại khoác vai một cô gái, cười rạng rỡ: “Giới thiệu chút, đây là bạn gái tôi, Miểu Miểu. Cô ấy đồng ý cùng tôi đăng ký học chung một thành phố rồi!” “Anh em à, chuyến du lịch tốt nghiệp trước đó chắc tôi phải thất hẹn thôi, tôi phải đi Tây Tạng với Miểu Miểu.” “Cậu không để ý chứ?” Không khí như đông cứng lại, tôi sững người tại chỗ. Chúng tôi từng nắm tay, từng hôn nhau. Tôi vẫn luôn nghĩ giữa chúng tôi là sự ngầm hiểu không cần nói ra. Vậy mà giờ đây, hắn lại nói sẽ đăng ký học chung thành phố với người khác. Tôi cố gắng nở nụ cười: “Sao lại thế được? Chúc cậu chơi vui.” Từ đó về sau, tôi không bao giờ làm phiền hắn nữa. Khi điền nguyện vọng, tôi chọn ngôi trường xa Trần Cảnh nhất.
477
2 Nhật Ký Phơi Bày Chương 13
3 CỨU RỖI Chương 15
9 Vịnh Lưu Ly Chương 32

Mới cập nhật

Xem thêm