Gã Điếc Đó Là Chồng Tôi

Chương 4

06/10/2025 17:02

Tôi đã thắng cược, Tống gia một lần nữa mời tôi đến nhà dùng cơm.

Trước khi đi, mẹ tôi đặc biệt dặn dò: "Biết đâu lần trước chỉ là Tống thiếu gia thay em gái xem mặt con, lần này mới chính thức ra mắt. Con phải lịch sự vào, thể hiện tốt nhé."

Tôi luôn cảm thấy bà vừa hạnh phúc vừa đáng thương.

Hạnh phúc vì bà mãi nuôi hy vọng về tương lai, đáng thương là vì sao ngay cả con trai mình mà bà cũng không thấu hiểu?

Tôi trông giống loại người lịch sự lắm sao?

Tống gia hành động nhanh hơn tưởng tượng. Lần này bước vào cổng, Tống Bá Tu tự tay ra đón tôi, gia nhân bên dưới đã bắt đầu gọi tôi là "thiếu phu nhân".

Tống Bá Tu nắm tay tôi như thể chúng tôi đã thân quen từ lâu.

"Thiếu gia, thiếu phu nhân, lão gia tình hình không ổn, lão thái gia mời hai vị lên thăm trước."

Tống Bá Tu mặt lạnh như tiền dắt tôi lên lầu hai. Trong căn phòng trang trí xa hoa, một người đàn ông trung niên ốm yếu đang nằm trên giường - Tống Chương, bố của Tống Bá Tu.

Tôi để ý trên tai ông ta cũng đeo máy trợ thính.

Xung quanh có bốn người phụ nữ. Một người là Tống Diểu Diểu tôi đã biết, một người khác trông trẻ hơn Diểu Diểu nhiều. Hai người còn lại đều trên bốn mươi, ăn mặc lòe loẹt.

"Bá Tu, bảo Trần Hữu chào hỏi đi." Người phụ nữ dựa đầu giường giọng ai oán nói với chúng tôi.

"Vâng." Tống Bá Tu đáp rồi giới thiệu: "Bố, mẹ, Diểu Diểu."

Tôi theo thế chào: “Bác trai, bác gái, em gái, cháu là Trần Hữu.”

Tống Bá Tu ngập ngừng, ánh mắt đổ dồn về phía người phụ nữ trung niên khác: "Đó là nhị phu nhân và Tư Tư."

Tôi liếc nhìn hắn: "Thân thích nhà chú hai của anh?"

Hắn cúi mắt: "Không, bà ấy cũng là vợ của bố tôi."

Tôi buột miệng: "Nhà các anh còn lấy vợ lẽ vào thời đại này à?"

Vị nhị phu nhân nổi tiếng Bạch Linh đạt được ý nguyện - mặt trắng bệch.

"Bá Tu, đã muốn cưới về nhà thì phải dạy quy củ. Cậu không dạy nổi, thì để bậc trưởng bối như tôi dạy."

Bạch Linh hằn học liếc tôi, quay sang khóc lóc với Tống Chương: "Lão gia xem Bá Tu kìa, em chỉ bảo cậu ấy kết hôn thôi mà cậu ấy cứ nhắm vào em."

Chuyện này liên quan gì đến Tống Bá Tu?

Tôi vốn nổi tiếng miệng lưỡi không kiêng nể, nhìn sắc mặt khó coi của mẹ con Tống Bá Tu, lại liếc qua vẻ mặt trách móc của Tống Chương, bụng dâng lên một cơn tức:

"Tống Bá Tu! Sau khi cưới tôi về, anh cũng định lấy vợ lẽ hả?Tôi nói trước, hễ anh dám thở ra câu ấy là tôi cho anh vào tù ngay! Anh không đọc Luật Hôn nhân à? Trùng hôn phải ngồi tù đấy! Bố anh tuổi cao chắc không vào được, nhưng nếu anh dám lấy thêm, tôi sẽ tống cả anh lẫn cả ả đào kia vào nhà giam!"

"Cậu..." Bạch Linh giơ tay chỉ thẳng mặt tôi.

"Ôi dào, Tống Bá Tu! Nhị phu nhân xinh thật đấy, đúng là "cưới vợ hiền nạp thiếp sắc". Đẹp mã đáo để!"

"Im đi! Bá Tu, dẫn cậu ta ra ngoài ngay!" Tống Chương nằm trên giường tức gi/ận quát lên.

Tống Bá Tu lôi phắt tôi ra khỏi phòng. Lúc đi khóe mắt tôi còn kịp nhìn thấy sắc mặt mẹ hắn tuy khó coi nhưng khóe miệng lại đang nén nở một nụ cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
5 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
12 Trứng cá cầu con Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm