Ta là ám vệ trong cung.
Công việc hằng đêm của ta vốn nghe vô cùng đơn giản: tuần tra, ẩn mình trong bóng tối, âm thầm bảo vệ những người cần bảo vệ, nếu phát hiện nguy hiểm thì lập tức ra tay, còn bình thường tuyệt đối không được để bất kỳ ai nhận ra sự tồn tại của mình.
Nghe qua thì rất bình thường.
Thậm chí còn có chút oai phong.
Thế nhưng kể từ ngày chính thức nhận việc, mỗi một đêm đi tuần đối với ta chẳng khác nào tự tay mở một chiếc hộp bí mật của hoàng cung.
Mà thứ giấu trong hộp ấy lần nào cũng khiến ta chỉ muốn tự móc mắt mình ra.
Lúc Vương gia và Thái tử ở Ngự hoa viên “nhảy điệu xoạc chân”, ta nằm rạp trong bụi cỏ, không dám thở mạnh.
Lúc thái y và đại tướng quân ở dược phòng “giã th/uốc” đến mức sấm vang chớp gi/ật, ta treo người trên xà nhà, hai tay bám ch/ặt đến tê dại.
Lúc đại thái giám cùng nghĩa tử của ông ta đứng bên cửa sổ luyện cái gọi là “Đại pháp phi thiên”, ta co ro nép trong góc tường, chỉ h/ận mình không thể đào một cái hố chui thẳng xuống đất.