Triệu hồn - Serie Linh Châu 2

Chương 7

02/08/2024 19:25

Nhìn ba người nhà họ Diệp đang ôm đầu đ/au khổ khóc, tôi và Tống Phi Phi ở một bên đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong. Hai người chúng tôi có một tâm bệ/nh giống hệt nhau, đó chính là không thể nhìn được người ta khóc trước mặt mình. Nhất là loại thống khổ này khiến người ta không thoải mái, nhưng lại không giúp được gì.

Đúng lúc này, Diệp Văn Hiên lấy điện thoại di động ra gọi điện, tôi mới nhận ra anh ấy thật sự đã gọi cảnh sát.

"Mẹ nó, anh báo cảnh sát?"

Diệp Văn Hiên đỏ mắt gật đầu: "Em trai tôi ch*t thảm hại như vậy, tôi nhất định phải tìm ra hung thủ gi*t người, đưa hắn ra trước công lý!"

Tôi và Tống Phi Phi nhìn anh ấy như một tên ngốc: "Cảnh sát đến rồi thì anh định nói như nào? Làm sao chúng ta tìm thấy th* th/ể? Còn nữa, đêm nay tôi phải dùng x/á/c ch*t của Diệp Tiểu Lỗi để triệu h/ồn, càng kéo dài thì sẽ càng phiền phức."

Diệp Văn Hiên sững sờ, một lúc sau anh ấy mới lắp ba lắp bắp nói: "Vậy, vậy bây giờ triệu hồi?"

Tôi nhìn thời gian, đã quá một giờ sáng, đã quá thời gian rồi, chỉ có thể miễn cưỡng thử xem.

Tôi chạy ra xe, mở cốp, mang hết mọi thứ ra ngoài, tôi và Tống Phi Phi nhanh chóng sắp xếp một đài triệu h/ồn đơn giản bên bờ sông.

Th* th/ể Diệp Tiểu Lỗi được đặt trên một tấm vải màu vàng được vẽ kín bằng hình bát quái khổng lồ, tôi đặt bảy ngọn nến mà tôi đã thắp lên trán, ng/ực, đan điền*, tay và gót chân của Diệp Tiểu Lỗi.

*Đan điền: vùng dưới rốn

Bên bờ sông gió thổi rất lớn, ánh nến chập chờn nhìn như sắp bị thổi tắt, tia lửa yếu ớt le lói rồi lại bùng lên.

Tôi giơ cao chuông, dặn dò ba người nhà họ Diệp chờ tôi bắt đầu rung chuông, thì hãy ra sức gọi tên Diệp Tiểu Lỗi.

"E hèm.” Tôi hắng giọng, chuẩn bị khởi động, thì đúng lúc này từ xa có hai luồng ánh sáng chói lóa từ con đường phía xa chiếu đến, kèm theo tiếng còi báo động, cảnh sát đến rồi.

Cửa xe mở ra, ba người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bước xuống, một người trong số đó lớn tuổi hơn hai người còn lại một chút.

Tôi tức gi/ận nhìn những cảnh sát này, tất cả bọn họ mỗi người đều tràn đầy sát khí, làm sao tôi có thể triệu h/ồn đây.

Tôi trừng mắt nhìn Diệp Văn Hiên, tự mình gây ra thì tự mình giải quyết đi.

Diệp Văn Hiên cười khổ một tiếng, bước lên phía trước nắm tay một người cảnh sát trẻ tuổi.

"Lăng Duệ, cậu tới rồi."

Lăng Duệ nhìn x/á/c ch*t trên mặt đất, ánh mắt tối sầm lại, anh ta vẫy tay với đồng nghiệp lại đây xem.

Tôi dang tay ra chắn trước mặt anh ta, vẻ mặt nghiêm túc: "Anh không thể đến đó, sẽ khiến h/ồn phách người ch*t sợ hãi."

"Cái gì?"

Lăng Duệ trợn tròn mắt không nói nên lời, đẩy tôi sang một bên: "Văn Hiên, chúng ta là bạn bè nhiều năm như vậy, sao tôi không biết cậu vẫn còn tin vào m/ê t/ín phong kiến này?"

Thật sự là quá phiền phức.

Sau khi Diệp Văn Hiên, và ba mẹ Diệp nước mắt giàn giụa tận tình giải thích, cuối cùng vài cảnh sát cũng đồng ý đợi tôi triệu hồi linh h/ồn xong rồi mới đưa th* th/ể Diệp Tiểu Lỗi đi. Nhưng có một điều kiện tiên quyết, đó chính là bọn họ muốn xem tôi triệu h/ồn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cả Hai Cùng Rơi

Chương 7
Em trai tôi không chịu nổi người thầy hướng dẫn lưỡi độc của nó nữa rồi. Nó khóc lóc với tôi: "Chị không hiểu đâu, cái miệng của thầy ấy đúng là vũ khí hủy diệt hàng loạt!" Ôi, tôi đương nhiên là không hiểu rồi. Suy cho cùng từ nhỏ đến lớn tôi luôn được mọi người nâng niu. Ngay cả người yêu qua mạng tôi cũng chọn một kẻ ngọt ngào biết dỗ dành. Người yêu qua mạng giọng nói hay, tính tình điềm đạm, thường khiến tôi vui như hoa nở, tim đập loạn xạ... Nhưng vì sức khỏe tinh thần của em trai, tôi vẫn quyết định tìm gặp riêng người thầy hướng dẫn của nó. Thế nhưng khi gặp vị giáo sư ngạo nghễ lưỡi độc kia, tôi choáng váng. Sao người này giống người yêu qua mạng của tôi đến thế! Để kiểm chứng, tôi lén lút đứng ngoài cửa nhắn tin cho người yêu qua mạng: "Dỗ em đi! Ngay bây giờ!" Trong phòng, vị giáo sư trẻ liếc nhìn điện thoại, đứng dậy ra ban công. Em trai mếu máo: "Tiêu rồi, không biết lại mắng ai nữa, chúng ta chuốc họa vào thân rồi." Thế nhưng tôi lại đứng hình khi nghe tin nhắn thoại vừa nhận được trong điện thoại.
Hiện đại
0
Ứng Từ Chương 13