Kim đồng hồ tích tắt quay từng giây, tiếng ồn ào ngày càng vơi bớt.

Kết thúc hôn lễ, Đông Vũ gọi điện cho tài xế lái con xe Maybach sang xịn mịn đến đón cả hai chúng tôi về nhà trước sự trầm trồ của mọi người. Chiếc siêu xe đậu trước nhà hàng tiệc cưới, đèn pha sáng rực soi rọi một khoảng đường.

"Woa, nếu tôi không nhầm con siêu xe kia cũng cỡ mấy tỉ đổ lên, chơi sang quá vậy!" Một người đàn ông trầm trồ.

"Gia Hiên tốt số thật, một bước vọt lên mây làm vợ chủ tịch giàu có, sau này tiêu pha thoải mái rồi." Một người khác nói thêm vào.

"Uầy, mà nói nhỏ các bác nghe." Một bà dì nhiều chuyện túm tụm trong đám đông xì xào "Tôi nghe nói đâu đây lúc đầu vợ tương lai của chủ tịch Vũ là Gia Khang, em trai Gia Hiên cơ. Nhưng do nghe tin báo lá cải nói chủ tịch Vũ phá sản thế là Gia Khang không chịu cưới, bày kế cư/ớp chồng của anh trai. Cuối cùng, khà khà, quả báo đến sớm quá, người đàn ông giàu có kia không hề phá sản!"

"Phúc đến tay rồi còn không biết hưởng." Bà cô khác chép miệng "Không ngờ dì Mai ăn ở tốt thế mà sinh ra thằng con tráo trở, cư/ớp bạn trai của anh rồi còn ép anh cưới người khác. May mắn Gia Hiên tích phước ba đời nên vớ luôn anh chồng đại gia, còn thằng Gia Khang chắc hối h/ận xanh ruột."

"Chứ còn gì nữa!" Bà dì kia tiếp lời "Mà tôi nghi rằng chủ tịch Vũ cố tình tạo tin đồn để thử lòng vợ tương lai đấy, chủ tịch giả vờ phá sản đầy trên phim kìa, không ngờ cũng có ngày tôi được tận mắt chứng kiến."

Mấy bà thì thầm thậm thọt, ôm bụng cười hả hê.

Mặt hai người kia xanh như tàu lá chuối.

Gia Khang chen lấn trong đám đông chạy đến trước mặt chúng tôi. Mặt nó đỏ phừng phừng, đôi mắt to đong đầy nước như thể chực trào sắp khóc. Nó chỉ đứng đấy nhìn Đông Vũ rồi quay sang c/ăm h/ận nhìn tôi.

Tôi buồn cười quá đi mất.

May mắn thằng bạn trai cũ Hạo Nguyên tiến đến giữ lấy tay nó nên Gia Khang mới không chạy đến làm trò con bò trước mặt đông người thế này.

Tôi thật lòng chúc phúc cho hai người này, nồi nào úp vung nấy, hãy giữ ch/ặt lấy nhau đừng buông ra rồi đi làm khổ thiên hạ.

Nhìn khuôn mặt bạn trai mình từng yêu suốt mấy năm, lòng tôi quặn lại. Nhưng tôi dứt khoát quay lưng bước lên siêu xe bóng loáng, ưu nhã đóng cửa xe lại.

Rác thải thì nên vứt đi, vương vấn làm gì.

Đông Vũ nhìn hành động của tôi, gật đầu hài lòng.

Chiếc xe lăn bánh chạy đi, tôi vứt lại cả mớ hỗn độn đằng sau mà tiến về phía trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đời này an lạc

Chương 9
Ta đã để mắt tới hôn phu của muội muội, dùng hết thủ đoạn để cướp về. Đêm động phòng, Bùi Ngộ Chu phát hiện cưới nhầm người, định bỏ đi ngay lập tức, nhưng bị ta cưỡng ép giữ lại. Từ đó, hắn coi ta như kẻ thù không đội trời chung, hận đến mức muốn ta chết đi sống lại. Cho đến năm thứ ba, gia đình ta bị tịch biên, gia đình tan nát. Trên đường lưu đày, ta mắc bệnh dịch, Bùi Ngộ Chu ngày đêm không ngủ chăm sóc ta. Khi ta khỏi bệnh thì hắn lại lâm bệnh nặng. Trước khi chết, hắn cầu xin: "Khương Nghiên Chi, ngươi có thể cút ra ngoài không? Ta không muốn nhìn thấy ngươi trước khi chết." Ta lủi thủi bước ra khỏi phòng, Bùi Ngộ Chu châm lửa đốt căn phòng ấy. Hắn không muốn để lại cho ta dù một mảnh xương. Sau khi trọng sinh, trong tiệc đính hôn của muội muội, ta lại một lần nữa gặp Bùi Ngộ Chu. #bere
4.4 K
11 Long Quách Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm