Sống Lại Trở Thành Nữ Đế

Chương 15

21/10/2024 15:29

“Thần nhớ không lầm thì Tam công chúa lúc mới sinh đã được đưa ra khỏi cung để cầu phúc, 3 tuổi mới được hồi cung, lẽ nào là lúc đó…”

Tên đó không nói tiếp nữa.

Sắc mặt mẫu đế trở nên trầm lạnh như băng.

Lâm Ngôn Chi nhẹ nhàng tiếp lời: “Linh miêu tráo thái tử, hôm nay đã được thấy tận mắt.”

“Không, ta không phải dị tộc, ta là do mẫu đế đích thân sinh ra!” Thẩm Yểu Yểu quỳ xuống, chỉ vào con hươu, “Người xem, con vừa b/ắn trúng thú hiếm, đây không phải là điềm lành hay sao mẫu đế!”

Có kẻ giọng ngập ngừng sợ sệt nói: “Thần lắm mồm, trong sách cổ có ghi chép, người có được hươu quý sẽ làm chủ thiên hạ, rõ ràng là muốn bắt sống, Tam công chúa lại một tiễn b/ắn ch*t hươu quý, há nào lại chính tay phá hủy điềm lành sao?”

Mẫu đế quay qua nhìn về hướng phát ra tiếng nói, người vừa nói chính là Khâm thiên giám mới nhậm chức, là người do mẫu đế ấn định.

Im lặng một hồi, mẫu đế mới trầm giọng nói: “Tam công chúa quả đúng là sau ba tuổi mới được đem về cung.”

“Mẫu đế!” Thẩm Yểu Yểu khóc khàn cả giọng, mặt đầy nước mắt, “Người tin con đi! Con thật sự là con của người mà! Đây chỉ là sự trùng hợp mà thôi!”

Nó khóc lóc thảm thương.

Nhưng mẫu đế lạnh lùng quay lưng: “Đưa vào ngục, tra hỏi nghiêm khắc.”

Cho dù tình nghĩa mẫu tử bao nhiêu năm đi chăng nữa, nhưng một khi liên quan đến giang sơn xã tắc, mẫu đế nhất định sẽ không mềm lòng.

Đây là bài học mà ta đã rút ra từ kiếp trước.

Thẩm Yểu Yểu bị lôi đi.

Lúc đi ngang qua ta, Lâm Ngôn Chi thì thầm: “Dị tộc trà trộn ẩn núp, sẽ không mặc y phục của mình để dễ bị phát hiện như vậy.”

Ta mỉm cười: “Nếu ngươi đã biết, sao vừa rồi lại nói giúp ta?”

Hắn nhìn ta một cách thâm tình: “Thần nói rồi, thần sẽ dốc toàn lực để trợ giúp điện hạ.”

Ta nhìn bóng dáng hắn rời đi, con người này thật sự khó đoán.

...

Thẩm Yểu Yểu bị nghiêm hình tr/a t/ấn trong ngục suốt 3 ngày.

Khoảng thời gian này, bắt được 10 mấy người dị tộc trong kinh thành, ngay cả trong quan viên triều đình cũng tìm ra một tên, chính là tên quan hôm đó nói Thẩm Yểu Yểu là người mang điềm lành.

“May là có Bùi Nguyện báo với ta.”

Hôm đó, hắn ta đưa tin mật báo, trong các công chúa, có một người đã bị dị tộc tráo đổi.

Không nói là ai, nhưng huynh ấy tin không phải là ta.

Huynh ấy sợ báo trực tiếp với mẫu đế sẽ liên lụy đến ta, cho nên cứ chần chừ không dám nói.

Theo như manh mối huynh ấy cung cấp cho ta, ta phát hiện hình xăm mặt trời trên người Thẩm Yểu Yểu, x/á/c nhận thân phận gian tế của ả ta.

Chẳng trách kiếp trước, ả ta cứ luôn đuổi cùng gi*t tận ta.

Đêm thứ ba sau khi bị bắt, Thẩm Yểu Yểu trong ngục bị cư/ớp đi.

Mẫu đế nổi gi/ận lôi đình, hạ lệnh truy quét toàn bộ kinh thành, sống phải thấy người, ch*t phải thấy sát.

Nhưng không ngờ, Thẩm Yểu Yểu vốn dĩ không bỏ trốn, ả ta ẩn nấp trong cung, thừa dịp không ai để ý, b/ắt c/óc mẫu đế để u/y hi*p.

Ả ta chỉ đích danh, muốn ta đến.

Ta không do dự mà đi đến điểm hẹn, thế mà lại bị Lâm Ngôn Chi ngăn lại.

“Người đơn thân đ/ộc mã đi như thế rất nguy hiểm!”

Vẻ mặt hắn ta vô cùng khẩn trương, trông không giống đang đóng kịch.

Ta cười với hắn ta, đưa tay xoa xoa chân mày đang nhíu lại của hắn: “Đừng lo lắng, ta sẽ không sao đâu.”

“Sao mà để Lâm đại nhân bị góa vợ đúng chứ?”

Hắn ta cười gi/ận dữ với ta, nắm lấy cổ tay ta, kéo ta lại gần hắn.

“Thần đợi người.”

Ta gật đầu, rồi chạy vào hoàng cung.

Ta sẽ không để bị thương, và ta cũng sẽ không cô đơn một mình.

Sau lưng ta, là hàng ngàn hàng vạn vo/ng h/ồn vô tội bị Thẩm Yểu Yểu s/át h/ại ở kiếp trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa Đào Tươi Thắm

Chương 12
Tộc Bách Tử của ta, trời sinh đông con cháu. Đến đời ta, vất vả ngàn cay đắng, chỉ sinh được một cô con gái ốm yếu bệnh tật. Mùa đông năm Nuò Nhi lên năm, sốt cao không dứt, chỉ muốn được ăn một miếng đào. Phu quân của ta đang mở yến đào đông cho ái phi của hắn. Ta là hoàng hậu mà không xin nổi một trái đào. "Phụ hoàng không thích Nuò Nhi, có phải vì Nuò Nhi là con gái không?" "Không phải đâu, là phụ hoàng không thích mẫu hậu." Đứa trẻ nhỏ bé ngồi bẻ những ngón tay mũm mĩm tính toán: "Nếu Nuò Nhi là con trai, có phải sẽ tốt hơn không?" "Tiếc là... con trai không được mặc váy đeo bộ dao..." Ta hít một hơi, gắng gượng nở nụ cười: "Mẫu hậu chỉ thích con gái thôi. Nuò Nhi cứ là chính mình là được." "Nếu có kiếp sau, mẫu hậu hãy tìm cho Nuò Nhi một người cha tốt nhé." Khóe miệng Nuò Nhi thoáng nụ cười, cuộn tròn trong lòng ta, dần nguội lạnh. Giữa trời tuyết trắng xóa. Ta ôm nàng bước từng bước tới Thừa Trạch Điện. Đập đầu vào cột cung mà chết. Mở mắt lần nữa, thời gian quay ngược bảy năm. Ta vẫn là thiếu nữ ngây thơ, ngồi trang nghiêm trong buổi tuyển thê cho thái tử. Kiếp này, Nuò Nhi muốn gì, làm mẹ, ta sẽ tự tay tranh đấu cho nàng.
Cổ trang
0