Trong xe. Lục Tước vẫn ôm ch/ặt tôi, giọng chua ngoa: "Rõ ràng e, đã đuổi hắn ra nước ngoài, không ngờ hắn lén trở về. Ngày mai, em sẽ sai người đưa hắn đi, sau này anh đừng gặp hắn nữa."

Tôi kinh ngạc nhìn hắn, đôi mắt hắn đầy gh/en t/uông và chiếm hữu.

Tôi nhận ra vấn đề: "Chẳng lẽ em sớm biết anh từng theo đuổi Hứa Hạ? Nên mới đuổi hắn đi?"

Lục Tước trầm mặc, trong mắt dâng lên gh/en tị dày đặc, ngầm thừa nhận suy đoán của tôi.

Tim tôi đ/ập nhanh hơn, dò hỏi: "Em thật sự không yêu Hứa Hạ?"

Hắn nhíu mày, quả quyết: "Không yêu! Em chỉ yêu anh! Sao anh lại nghĩ em yêu Hứa Hạ chứ?"

Tôi nghẹn lời, đâu thể nói mình xuyên sách. Tôi đã đọc nguyên tác, biết rõ tình tiết.

Tôi ậm ừ: "Anh nghe đồn thôi."

Tay hắn dịu dàng xoa đầu tôi, giọng trầm khàn đầy quyến rũ: "Ngoan, tin đồn không đáng tin."

Lục Tước còn nói, Hứa Hạ là con trai bảo mẫu của hắn, từ nhỏ đã sống cùng nhà, hai người quả thật lớn lên bên nhau. Nhưng hắn chưa từng động lòng.

Hắn nâng mặt tôi, ánh mắt tràn ngập tình yêu cuồ/ng nhiệt: "Anh là người đầu tiên em yêu, là bảo bối duy nhất em yêu."

Tim tôi đ/ập mạnh, như pháo hoa n/ổ trong ng/ực, xông thẳng lên đỉnh đầu khiến tôi hoa mắt.

Tôi vẫn nghĩ kết cục nguyên tác không thể thay đổi. Nhưng giờ, trong lòng tôi dấy lên sự xao động tinh tế. Có lẽ kết cục nguyên tác có thể thay đổi.

Về đến nhà, tôi thấy khắp sàn ngập hoa hướng dương và hoa hồng.

Tôi quay đầu, thấy Lục Tước - kẻ trước mặt tôi thì làm nũng, trước người khác lại lạnh lùng ngạo mạn - giờ r/un r/ẩy như thiếu niên mới lớn.

Thì ra, hôm nay hắn bắt tôi ra ngoài là để chuẩn bị sân khấu cầu hôn ở nhà.

Lục Tước quỳ xuống, lấy nhẫn ra, ánh mắt dịu dàng như muốn nhấn chìm tôi: "Vợ yêu, hãy cưới em nhé."

Tôi dò hỏi: "Nếu anh từ chối thì sao?"

Hắn mỉm cười: "Vợ yêu, ngoan nào... không có lựa chọn từ chối đâu."

Từ đầu đến cuối, tên này đều không cho phép tôi từ chối! Tôi cam phận đưa tay ra.

Hắn đeo nhẫn vào ngón tay tôi, ánh mắt tràn ngập hân hoan: "Vợ yêu, từ nay chúng ta là vợ chồng rồi, sau này anh sẽ thật sự không rời xa em nữa… Sau khi tổ chức đám cưới, chúng ta sẽ cùng đi đăng ký kết hôn ở nước A bằng máy bay riêng."

Ánh mắt hắn như tấm lưới dày đặc, bủa vây lấy tôi khiến tôi không thể trốn thoát.

Hôm sau, tôi dậy sớm, được người trang điểm, mặc lên bộ đồ chú rể.

Lục Tước đích thân đến đón dâu.

Khi tôi và Lục Tước bước lên xe, đột nhiên, cảm giác bất an mãnh liệt dâng trào. Góc mắt tôi thoáng thấy trong đám đông, một kẻ đeo khẩu trang và mũ lưỡi trai rút khẩu sú/ng từ ng/ực, chĩa thẳng về phía tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi là NPC chuyện gì cũng dám làm

Chương 13
Tôi là một NPC qua đường trong học viện quý tộc, việc gì cũng làm. Cho đến một ngày nọ. Trong buổi tiệc, cậu thụ chính – sinh viên đặc cách ăn mặc tinh xảo – vô tình va phải F4 đứng đầu là Phó Từ Diễm, ngẩng đầu lên nhìn anh ta đầy quật cường. Tôi theo kịch bản đọc lời thoại: “Trời ơi, sắp hôn rồi! Chẳng lẽ Phó vương tử cũng bị cậu sinh viên đặc cách này mê hoặc sao?” Sau đó liền thấy Phó Từ Diễm quay đầu, nhìn chằm chằm vào tôi. Anh ta cười gằn một tiếng rồi bước tới. “Gọi hăng hái vậy, muốn thử không?” Vừa dứt lời, anh ta giữ đầu tôi rồi hôn xuống. Tôi: “?!” Không phải chứ, sao anh không đi theo kịch bản vậy
509
10 Táng Thức Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm