Thi Nữ Báo Thù

Chương 5

08/05/2025 10:47

Khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, từ tốn xóa đi từng dòng tin nhắn.

Và cẩn thận đá/nh dấu là chưa đọc.

Đường chân trời nuốt chửng tia nắng cuối cùng, nhịp hoàng hôn vẫn còn vang vọng theo nhịp tàu lao vút.

Người ch*t hoa rụng, xin hãy tàn lụi hùng vĩ như thế.

Trước giờ ngủ, cả toa tàu tán gẫu. Tôi thủ thỉ: "Mọi người biết chuyện tàu K404 từng xảy ra án mạng không?"

"Khoảng mười năm trước, một nữ sinh viên tình nguyện về nông thôn dạy học bị xếp vào một toa toàn đàn ông... cô ây bị hãm hiếp rồi mất tích đến tận bây giờ."

Trong bóng tối, Đỗ Phương cười khẩy: "Thật hay đùa đấy cưng? Xung quanh đông người thế, sao con bé đó không kêu c/ứu?"

Tôi mỉm cười nghe họ buông lời mỉa mai.

"Có lẽ... cô ấy bị c/âm, không thể cầu c/ứu."

Bà cô giường dưới bỗng nhập hội: "Tên Tiêu Khiêm đúng không? Con đĩ đó tôi biết mà!"

"Tôi là hiệu trưởng trường mà cô ta được phân công về dạy. Trông hiền lành chứ bên trong d/âm đãng lắm! Suốt ngày mặc đồ mỏng tang đi ve vãn đàn ông. Đã thế còn bị phát hiện ăn chặn tiền trợ cấp nên chúng tôi đuổi luôn. Không kêu c/ứu à? Chắc là con đó đang sướng quá không thèm kêu thôi!"

"Loại đàn bà rẻ tiền như nó, sống cũng chỉ hại đời!"

Tôi nằm bất động trên giường tầng trên, mắt mở trừng trừng. Cười theo họ. Càng cười, lòng càng dậy lên sát ý.

Ba giờ sáng, con mồi tự tìm đến cửa.

Bàn tay nhăn nheo luồn qua khe rèm.

Men theo mắt cá lạnh ngắt trườn lên.

Gã đàn ông mất h/ồn vì sắc dục, không nhận ra làn da lanh buốt của tôi, càng không thấy những vết phát ban ch*t chóc đầy kinh hãi phủ kín trên người tôi.

Hắn hồ hởi thì thào:

"Giá khởi điểm 100 tệ? Cháu gái, chú trả 106 nhé. Đây, tiền đây... chú chỉ sờ thôi không làm gì đâu..."

Chính là ông chồng quá ngũ tuần của bà cô giường dưới, lão tên Trương Diệu Tổ.

Một phút sau, miệng tôi bị bịt ch/ặt. Lưỡi d/ao áp vào yết hầu.

Giọng hắn đột ngột trở nên lạnh lùng:

"Chuyện con Tiêu Khiêm bị c/âm chưa từng được báo chí nhắc tới. Làm sao mày biết?!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Thịt Tiên Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm