Thế nhưng Thẩm Như Tuyết đột nhiên đỏ hoe mắt.

“Xin lỗi, xin lỗi mọi người. Đều tại nhà mình nghèo, tiền sinh hoạt ít, mấy năm nay có phần xa cách với mọi người nên không biết khẩu phần ăn của mọi người thế nào. Mình chỉ nghĩ đây có thể là lần tụ tập duy nhất của mình với mọi người, nên muốn ai cũng được ăn ngon. Xin lỗi, là mình sai rồi...”

Vừa nói, nước mắt cô ta vừa rơi lã chã như những hạt châu đ/ứt dây.

Làm như thể chúng tôi đang b/ắt n/ạt cô ta vậy.

Bầu không khí lập tức trở nên ngượng ngùng.

Lý Tinh Nhiên ngồi bên cạnh là người không chịu nổi nhất khi thấy con gái khóc, vội vàng dỗ dành:

“Được rồi được rồi, chẳng phải chỉ là gọi thêm vài món thôi sao? Như Tuyết, cậu muốn gọi bao nhiêu thì gọi bấy nhiêu đi. Dù sao phòng riêng này cũng có mức tiêu dùng tối thiểu mà?”

Lúc này chúng tôi mới nhớ ra chuyện phòng riêng có mức tiêu dùng tối thiểu.

Năm món vừa gọi cộng lại cũng chỉ hơn một nghìn tệ.

Vẫn còn thiếu gần hai nghìn nữa.

Thẩm Như Tuyết đúng là người rất biết nắm lấy cơ hội.

Cô ta tủi thân lau nước mắt.

“Đúng vậy, vừa rồi mình cũng nghĩ tới chuyện này, thấy mọi người gọi ít quá nên sợ lát nữa nhân viên không cho mình rời đi...”

“Mình chưa từng tới nhà hàng cao cấp thế này, cũng rất ít khi ăn ngoài nên không hiểu những quy tắc này.”

Quả thật, đối với phòng riêng có mức tiêu dùng tối thiểu thì nhất định phải đạt đủ số tiền đó.

Nhưng đâu nhất thiết phải tiêu hết vào một đống đồ ăn không ăn nổi?

Chẳng phải quá lãng phí sao?

Vì thế tôi lại lên tiếng:

“Mức tiêu dùng tối thiểu đâu có quy định nhất định phải gọi toàn đồ ăn. Đến lúc đó chúng ta có thể gọi vài chai rư/ợu đắt một chút, mang về ký túc xá b/án lại cho sinh viên các phòng khác mà. Tầng của chúng ta có không ít phòng thích uống rư/ợu đấy, đặc biệt là phòng 403 chỉ uống rư/ợu trắng thôi.”

Tôi nói hoàn toàn là sự thật.

Thiếu một hai nghìn tệ thì chỉ cần lấy vài chai rư/ợu trắng là đủ.

Tôi đã xem giá trên thực đơn rồi, cũng chỉ đắt hơn bên ngoài vài tệ đến hơn chục tệ mà thôi.

Thế nhưng Thẩm Như Tuyết lại nói:

“B/án lại như vậy không tốt đâu. Lỡ người khác uống xảy ra vấn đề rồi tìm chúng ta bắt đền thì sao? Nhiều chuyện không bằng ít chuyện.”

Tôi thật sự cạn lời.

Người đòi lên tầng hai là cô ta.

Người lo không đủ mức tiêu dùng tối thiểu cũng là cô ta.

Tôi đưa ra phương án giải quyết rồi, người do dự trước sau vẫn là cô ta.

Hết cách rồi.

“Vậy ý cậu là sao? Tiêu hết ba nghìn tệ vào đồ ăn à? Phải gọi bao nhiêu món mới đủ? Chúng ta ăn hết nổi không?”

Thẩm Như Tuyết mắt đỏ hoe nhìn sang mấy người bạn cùng phòng còn lại.

Cuối cùng vẫn là Lý Tinh Nhiên lên tiếng:

“Thì gọi thôi. Tớ thấy trên thực đơn có món tráng miệng và canh bổ dưỡng phần riêng mà. Mỗi người gọi một phần là gần đủ rồi. Gọi thêm một món đắt tiền để thử nữa, chẳng phải vừa đủ mức tối thiểu sao?”

Triệu Giai Giai cũng vội vàng phụ họa:

“Tớ thấy món canh đó có vẻ ngon lắm. Trước đây đọc bình luận thấy ai cũng khen, hay là mỗi người gọi một phần nhé?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ký Tử Dao

Chương 10
Ông nội bảy mươi tuổi bỗng khiến cả nhà một đêm đổi đời, giàu lên như trúng số. Nhà bác cả mừng đến phát điên, mua xe, mua nhà, còn lo cưới vợ cho anh họ. Nhà bác hai cũng vui không khép được miệng, ngày nào cũng cắm đầu làm kế hoạch du lịch, chuẩn bị đi vòng quanh thế giới. Còn tôi… vừa là trẻ mồ côi, lại còn là con gái. Cả nhà bàn bạc rất lâu, cuối cùng mới nghiến răng đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng: "Đồ sao chổi! Mười vạn này đủ cho mày sống đến hết đời rồi." Tôi không dám nhận. Bởi tôi nhớ rất rõ… Bảy ngày trước, khi tôi mang cơm đến Ký Tử Dao cho ông nội, tiện thể xây thêm gạch bịt cửa hang, trên người ông đã xuất hiện cả vết tử thi rồi.
88
4 Nacho Chương 22
5 Cho xem chim đi Chương 14
10 Chiêu Hồn Dẫn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Liên hoan ký túc xá hết 5.100 tệ, tôi từ chối chia tiền đều

Chương 12
Bữa liên hoan của ký túc xá tiêu hết 5.100 tệ. Sau khi ăn xong, cô bạn cùng phòng thuộc diện hộ nghèo là Thẩm Như Tuyết nói sẽ đứng ra thanh toán trước. Cô ta lập một yêu cầu thu tiền trong nhóm. Sáu người, mỗi người 850 tệ. “Đi ăn cùng nhau thì chia đều mới công bằng. Mặc dù dạo này mình đang giảm cân, ăn không nhiều, nhưng ý thức công bằng thì mình vẫn có.” Mọi người đều không có ý kiến. Chỉ có tôi ngồi im không động đậy. “Lăng Dữ Tiếu, nhân viên phục vụ đang chờ thanh toán đấy, sao cậu còn chưa chuyển tiền?” Các bạn cùng phòng cũng khuyên tôi đừng làm mất thời gian. Tôi cầm hóa đơn lên chụp ảnh, rồi chuyển vào nhóm ký túc xá 200 tệ. “Bữa tối nay hết 5.100 tệ. Trong đó 1.400 tệ là các phần tráng miệng và canh bổ dưỡng giá 200 tệ/phần, 2.500 tệ là cua hoàng đế. Đồ ăn và đồ uống bình thường chỉ chiếm 1.200 tệ thôi.” “Tôi chỉ trả phần tiền mà tôi nên trả.”
Hiện đại
0