Còn chú út của hắn cũng sớm bị những chuyện hoang đường của hắn mài sạch kiên nhẫn.

Mạnh Thời Tự lạnh lùng tuyên án:

“Từ hôm nay, cháu bị đuổi khỏi nhà họ Mạnh.”

“Cả đời đừng bước chân khỏi chùa nữa.”

Ngay lúc ấy, một giọng nữ đột nhiên chen vào:

“Khoan đã!”

Tôi quay đầu nhìn rồi suýt tưởng mình nhìn nhầm.

Em gái tôi vốn yếu đuối không thể tự lo, ngoan ngoãn đáng yêu, thế mà chỉ vài tháng đã nghịch tập trở thành người nắm quyền nhà họ Hứa.

Thậm chí vừa bước vào đã tung một quyền đ.á.n.h bay Mạnh Vu Thiền.

Mạnh Vu Thiền bị cú đ.ấ.m bất ngờ hất văng xuống đất, sau đó nhìn hai “Hứa Tri Vũ” trước mắt, biểu cảm như thể đầu óc đã hoàn toàn quá tải.

“Rốt cuộc các người là ai?”

Tôi lập tức ném bộ n.g.ự.c giả đi, lau lớp trang điểm che yết hầu rồi khôi phục giọng nam.

“Tôi là ông nội anh!”

Mạnh Thời Tự đứng bên cạnh còn nghiêm túc nhắc nhở:

“Lo/ạn vai vế rồi.”

Tôi lập tức quay sang hắn.

“Lo/ạn cái gì mà lo/ạn? Tổng giám đốc Mạnh, tôi sắp trở thành anh trai của vợ cũ cháu anh, làm tổ tông Mạnh Vu Thiền cũng đủ tư cách.”

Tôi vẫn còn ghi th/ù câu “thím út”.

Mạnh Thời Tự lập tức không dám nói nữa, ngoan ngoãn rút khỏi chiến trường.

Hứa Tri Vũ nhìn hai chúng tôi đầy ý vị.

Không ngờ con bé chẳng những không nói x/ấu Mạnh Thời Tự mà còn giúp hắn.

“Anh, tổng giám đốc Mạnh tuy lớn hơn anh một chút, nhưng người thật sự khá tốt.”

Tôi nhìn nó đầy dấu hỏi.

Cả hiện trường chỉ có Mạnh Vu Thiền vẫn đang nổi gi/ận.

“Các người đã tính toán từ trước?”

Tôi vừa định nói thì em gái ngăn lại.

Con bé quay sang tôi, nghiêm túc nói:

“Anh, em biết anh thương em, nhưng đây là kẻ th/ù của em, là cuộc b/áo th/ù của em.”

“Em muốn tự mình hoàn thành.”

Lần này đến lượt tôi kinh ngạc.

Hứa Tri Vũ túm Mạnh Vu Thiền lên.

“Từ hôm nay, chú út anh sẽ giao lại cho anh phần tài sản bố anh để lại.”

“Sau đó tôi sẽ đ.á.n.h bại anh trên mọi phương diện, để anh hiểu cảm giác làm cá th!t trên thớt là thế nào.”

Con bé cười rất nhẹ.

“Đến lúc ấy, biết đâu anh thật sự sẽ quy y cửa Phật.”

“Dù sao loại người như anh đến dũng khí c.h.ế.t còn không có.”

Đối diện ánh mắt ấy, Mạnh Vu Thiền h/oảng s/ợ lùi mấy bước.

Hắn theo bản năng gọi:

“Chú út.”

Mạnh Thời Tự không đáp.

Giống như lời hắn nói.

Mạnh Vu Thiền đã không còn là người nhà họ Mạnh.

Mạnh Thời Tự cũng không còn là chú út của hắn.

Sau đó, Hứa Tri Vũ mới nói với tôi rằng con bé đã trọng sinh.

Mạnh Thời Tự cũng vậy.

Chính vào ba tiếng trước hôn lễ, thời điểm tôi nhận được kịch bản thế giới.

Tôi nghe xong mới chợt hiểu.

Vậy câu “nhớ bảo vệ mông” mà con bé nói lúc đầu, người nó đề phòng thật ra là Mạnh Thời Tự?

Hứa Tri Vũ kiêu ngạo nói:

“Ban đầu em muốn lợi dụng ưu thế trọng sinh để cư/ớp nhà họ Hứa về tay trước.”

“Sau đó liên lạc với tổng giám đốc Mạnh mới biết anh ấy cũng trọng sinh.”

“Nếu không em cũng chẳng yên tâm để anh ở lại nhà họ Mạnh.”

Nhưng rất nhanh, tôi đ/au lòng đến mức không nói nổi.

Tôi vẫn luôn gọi thứ mình nhận được là “cốt truyện ban đầu”, bởi vì tôi không muốn những chuyện đó thật sự từng xảy ra với em gái.

Nếu nhất định phải đ.á.n.h đổi đ/au khổ mới có thể trưởng thành, vậy tôi mong con bé mãi mãi chỉ là em gái được che dưới cánh của mình.

Con bé không cần phải đ.á.n.h mặt nhà họ Hứa để đòi lại công bằng cho chúng tôi.

Cũng chẳng cần lợi hại đến mức có thể g.i.ế.c ngược về nhà họ Mạnh c/ứu tôi.

Tôi là anh trai.

Bảo vệ em gái, để con bé được sống vui vẻ, khỏe mạnh và tự do vốn là việc tôi phải làm.

Hứa Tri Vũ cười.

“Không sao đâu anh.”

“Kết cục kiếp trước thật ra không giống những gì anh nhìn thấy.”

“Em và tổng giám đốc Mạnh đã liên thủ b/áo th/ù.”

“Sau đó em biến thành nữ chính truyện sảng văn, sảng muốn c.h.ế.t.”

Con bé nghiêm túc nhìn tôi.

“Kiếp này em muốn tự mình đ.á.n.h sập hắn.”

“Tuy hắn chưa làm những chuyện không thể tha thứ giống kiếp trước với em, nhưng loại cặn bã như hắn nhất định phải bị đ.á.n.h g/ãy tận xươ/ng, khiến hắn cả đời không bò dậy được.”

“Tin em.”

“Giao cho em đi.”

Sau đó, Mạnh Thời Tự cũng kể cho tôi nghe rằng kiếp trước, Hứa Tri Vũ đã liên thủ với hắn, cư/ớp sạch mọi thứ của Mạnh Vu Thiền.

Dựa vào đâu nam chính chỉ cần mất đi tình yêu, còn nữ chính lại phải mất tất cả, kể cả mạng sống?

Không công bằng.

Hứa Tri Vũ đem tất cả những gì từng xảy ra trên người mình, trả lại gấp bội lên Mạnh Vu Thiền.

Sức mạnh và kỹ năng chiến đấu của con bé đều được luyện ngay trên người hắn.

Tôi thử hỏi Mạnh Thời Tự:

“Nhưng tại sao anh lại giúp em gái tôi?”

“Dù sao hắn cũng là cháu anh.”

Mạnh Thời Tự lạnh nhạt nói:

“Vì gia sản, hắn ngầm đồng ý để Mạnh Ý ra tay với tôi.”

“Hơn nữa…”

Hắn dừng rất lâu.

Cuối cùng lại đổi lời:

“Không có hơn nữa.”

“Chỉ vậy thôi.”

“Nó không coi tôi là người thân, tôi cũng không cần coi nó là người thân.”

Nhưng sau đó tôi hỏi em gái.

Hứa Tri Vũ mới nói với tôi rằng kiếp trước, sau khi tôi bị phát hiện mắc b/ệnh nan y, Mạnh Vu Thiền rõ ràng từng hứa với con bé rằng chỉ cần nó cúi đầu xin lỗi Mạc Vi thì hắn sẽ chuyển tiền chữa b/ệnh vào tài khoản.

Hắn nuốt lời.

Vì bỏ lỡ thời gian điều trị, b/ệnh tình của tôi x/ấu đi rồi qu/a đ/ời.

Em gái nhìn tôi rồi nói rất khẽ:

“Câu sau chữ ‘hơn nữa’ ấy, chắc phải là…”

“‘Hắn đã hại c.h.ế.t người tôi yêu nhất.’”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
5 Ôn Cố Chương 13
11 Trò Chơi Lừa Dối Chương 15
12 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm