Sợi dây chuyền dính máu

Chương 3.

18/02/2026 18:23

"Không... không có tin tức gì đâu."

Tôi sợ hãi run lên, đầu vô tình chạm sát vào mặt mẹ.

Khi chạm vào bà, tôi cảm nhận được làn da lạnh ngắt, nhờn nhợt cùng mùi tanh nồng xộc lên mũi.

Tôi vô thức vuốt tóc, lại chạm phải một thứ gì đó nhớp nháp.

Tôi định thần nhìn lại, đây... đây lại là một mảnh móng tay người!

"A!" Tôi hét lên thất thanh, đi/ên cuồ/ng lùi lại.

"Gì thế? Chỉ là vảy cá thôi mà? Có đ/áng s/ợ vậy không?"

Mẹ thở dài nhìn tôi. Bà tiến lên vài bước, nhặt mảnh vật thể trong suốt dưới đất ném vào thùng rác.

Tôi nhìn kỹ vào thùng rác. Bên trong nằm lặng lẽ một mảnh vảy cá trông rất giống móng tay người.

Tôi thở phào. Có lẽ vừa nãy mình đã nhìn nhầm.

"Mẹ ơi, không phải mẹ đang hầm sườn sao? Sao lại làm cá rồi?"

Ngước lên nhìn, vài vảy cá lấp lánh vẫn còn dính trên áo mẹ.

Khóe miệng bà nhếch lên: "Ăn mãi thịt cũng ngán."

Nhịp thở của tôi trở nên dồn dập.

Mẹ đang nói dối!

Kể từ sau vụ t/ai n/ạn của tôi, mẹ đã đưa tôi đi khắp các bệ/nh viện lớn nhỏ.

Bà c/ầu x/in bác sĩ phẫu thuật để tôi có thể đứng dậy được.

Nhưng bác sĩ nói đôi chân tôi đã hoại tử, trừ khi c/ắt c/ụt rồi lắp chân giả, nếu không cả đời này tôi không thể đứng lên được nữa.

Mẹ là một người rất bướng bỉnh.

Bà nghe ngóng tin đồn thất thiệt rằng "ăn gì bổ nấy" thì sẽ khỏi.

Thế là hầu như mỗi ngày, mỗi bữa ăn của tôi đều là chân giò lợn.

Vậy mà hôm nay, mẹ lại đổi sang cá...

"Con không đói."

Mặt tôi tái nhợ, xoay xe lăn ra phía cửa: "Con cảm thất hơi ngột ngạt, ra ngoài hít thở chút."

Rời khỏi nhà, vào trong thang máy, gương mặt căng thẳng của tôi lập tức sụp đổ. Tôi đi/ên cuồ/ng tra c/ứu thông tin về những sinh viên đã ch*t.

Rồi phát hiện ra điều k/inh h/oàng: cả bốn nạn nhân đều bị phân x/á/c, chỉ còn lại những mảnh th* th/ể.

Rất nhanh, tôi phát hiện ra một sự thật cực kỳ k/inh h/oàng.

Cả bốn sinh viên bị gi*t đều bị phân x/á/c, và chỉ có một mẩu th* th/ể nhỏ được tìm thấy.

Nạn nhân thứ nhất: Một bàn tay được tìm thấy dưới sông.

Nạn nhân thứ hai: Một chiếc tai được tìm thấy trong cống thoát nước.

Nạn nhân thứ ba: Một ngón tay áp út được tìm thấy trong món thập cẩm ở nhà ăn trường học.

Nạn nhân thứ tư tên là Trịnh Manh, tên viết tắt cũng là zm.

Thứ cô ấy để lại chính là sợi dây chuyền tìm thấy trong thùng rác.

Mồ hôi lạnh túa ra. Tim đ/ập thình thịch, cả người tôi lạnh toát.

Bốn món trang sức mẹ tặng: vòng tay, khuyên tai, nhẫn, dây chuyền. Khớp hoàn hảo với bàn tay, tai, ngón tay và cổ của các nạn nhân.

Không thể nhầm lẫn. Mẹ tôi chính là hung thủ!

Ting! Cửa thang máy mở ra.

Tôi xoay xe lăn lao ra ngoài.

Giữa tiết trời tháng Tám nóng như đổ lửa, tôi không cảm thấy chút hơi ấm nào, ngược lại toàn thân lạnh toát.

Tôi không biết phải làm sao.

Mẹ tôi đã gi*t người.

Tại sao bà lại gi*t người?

Chẳng lẽ chỉ để tặng cho tôi đồ trang sức của người ch*t thôi sao?

Tôi thở dốc, dựa vào xe lăn, thu mình trong góc tòa nhà.

Suy nghĩ của tôi bắt đầu hỗn lo/ạn.

R/un r/ẩy, tôi lại muốn báo cảnh sát.

Nhưng rồi vô số lần tôi lại nhấn nút xóa.

Sau t/ai n/ạn, bố bỏ đi theo tình nhân. Mẹ là người duy nhất chăm sóc tôi - kẻ tàn phế bất lực.

Nếu mẹ vào tù, đời tôi cũng chấm hết.

Nhưng làm sao sống chung với một kẻ sát nhân?

R/un r/ẩy lướt tin tức về vụ án, một bình luận mới hiện lên:

"Tôi là bạn cùng phòng Trịnh Manh. Cái ch*t của cô ấy không phải t/ai n/ạn, mà là vụ gi*t người man rợ!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
11 Trụ Sống Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm