Khoang sinh sản của tôi trưởng thành đồng nghĩa với việc, cho dù tôi là beta, tôi vẫn có thể bị đ.á.n.h dấu hoàn toàn.

Một khi bị đ.á.n.h dấu hoàn toàn, cả về tâm lý lẫn sinh lý, tôi đều sẽ không thể rời khỏi Cố Dịch Trạch.

Tôi bất giác cảm thấy lạnh sống lưng.

Tôi mở mắt, nhìn hàng mi dài đang rủ xuống của Cố Dịch Trạch.

Anh sẽ mãi mãi yêu tôi sao?

Tôi sợ số phận của mình sẽ giống mẹ.

Bà bị alpha đã đ.á.n.h dấu mình vứt bỏ, cuối cùng phải tự c/ắt bỏ tuyến thể.

Tôi không dám đ.á.n.h cược.

Vì vậy, trong hai tuần tiếp theo, tôi không tới b/ệnh viện tiêm t.h.u.ố.c dinh dưỡng nữa.

Kể từ khi có thể nghe thấy tiếng lòng của Cố Dịch Trạch, tôi luôn vô thức muốn tránh xa anh một chút.

Bởi vì trong đầu anh lúc nào cũng toàn những chuyện mười tám cộng, khiến tôi nghe đến đỏ bừng mặt.

Tuần đầu tiên tôi không tới b/ệnh viện, Cố Dịch Trạch còn đặc biệt nhắc nhở:

“Nhà họ Cố không thiếu số tiền này. Sức khỏe quan trọng hơn.”

Nhưng tiếng lòng lại vạch trần mục đích thật sự của anh.

【Bé cưng không tiêm hormone thì không thể trưởng thành được. Muốn có bé cưng quá.】

Mặt tôi lập tức đỏ lên.

Rốt cuộc mỗi ngày Cố Dịch Trạch đều đang nghĩ những gì vậy?

Tôi gật đầu, lấy lý do không có thời gian tới b/ệnh viện để lấp l.i.ế.m cho qua.

Đến tuần thứ hai tôi vẫn không đi, Cố Dịch Trạch bắt đầu nghi ngờ.

【Bé cưng có phải đã biết chuyện gì rồi không?】

【Em ấy sẽ tức gi/ận mất. Hu hu, đừng gi/ận mình mà.】

Lúc này, chúng tôi đang ngồi ăn tối.

Tôi vừa nghe tiếng lòng đầy giằng co của anh, vừa nhai miếng bông cải xanh trước mặt.

【Bé cưng đáng yêu quá. Hu hu, hơi hối h/ận vì đã giấu bé cưng.】

【Không được. Nếu không giấu, bé cưng chắc chắn sẽ không đồng ý.】

Cứ như vậy, anh vừa tự khẳng định lại vừa tự phủ định mình, thỉnh thoảng còn xen vào vài câu khen tôi.

Nhưng cơ thể tôi lại càng lúc càng nóng.

Một cảm giác ngứa ngáy khó chịu truyền đến từ tuyến thể.

Tiếng lòng của Cố Dịch Trạch liên tiếp dội vào đầu tôi.

Tôi đ/ập mạnh đôi đũa xuống bàn.

“Không được nói nữa!”

Cố Dịch Trạch ngơ ngác nhìn tôi.

Ngay sau đó, tiếng lòng của anh lại vang lên.

【Bé cưng thơm quá… Có phải đã bước vào kỳ phát tình rồi không?】

Tôi lập tức đưa tay che tuyến thể, lảo đảo rời khỏi chiếc bàn c.h.ế.t tiệt này.

Bởi vì tên mặt dày Cố Dịch Trạch đã bắt đầu thả tin tức tố của mình ra.

Tôi chạy về phòng.

“Anh đừng tới đây!”

【Bé cưng tưởng che lại là mình không ngửi thấy tin tức tố sao? Đáng yêu quá.】

【Mùi đào… Thơm quá.】

Tôi trừng mắt nhìn anh, vội vàng chạy vào phòng.

Khoảnh khắc chuẩn bị đóng cửa, một bàn tay lớn như m/a q/uỷ đột nhiên chặn lấy cánh cửa.

Cơ thể tôi vốn đã mềm nhũn vì kỳ phát tình, Cố Dịch Trạch dễ dàng ôm lấy tôi.

Những suy nghĩ trong đầu anh không ngừng gào thét.

【Chạm được vào bé cưng rồi! A a a!】

【Bé cưng mềm quá. Muốn làm thế này… rồi thế kia…】

【Thơm quá, thơm quá!】

Ngoài mặt, anh lại nghiêm túc nói:

“Hình như em bước vào kỳ phát tình giả rồi.”

“Anh đã gọi bác sĩ gia đình. Th/uốc ổn định sẽ được mang tới ngay, em đừng sợ.”

Nhìn bộ dạng cố gắng giữ bình tĩnh của anh, tôi giơ tay t/át nhẹ lên mặt anh một cái.

Tôi khó chịu hét lên:

“Tôi biến thành thế này là do ai?”

“Anh còn giả vờ cái gì?”

Cố Dịch Trạch cứng người, lập tức thu lại phần lớn tin tức tố, chỉ giữ một lượng rất nhẹ để trấn an tôi.

“Là lỗi của anh. Trước khi em tỉnh táo đồng ý, anh sẽ không làm gì cả.”

Tôi mơ hồ ngửi thấy mùi tin tức tố của Cố Dịch Trạch.

Đó là mùi thảo mộc hòa lẫn với hương gỗ.

Ý thức của tôi dần trở nên mơ hồ, chỉ loáng thoáng nghe thấy Cố Dịch Trạch nói bên hõm cổ mình:

“Bé cưng… đừng gi/ận anh.”

Thật kỳ lạ.

Giọng Cố Dịch Trạch gọi tôi là bé cưng nghe thật sự rất kỳ lạ.

Tôi chống tay lên n.g.ự.c anh, nhưng Cố Dịch Trạch lại áp mặt vào má tôi.

“Bác sĩ nói em có hai lựa chọn: dùng t.h.u.ố.c ổn định và chờ cơn phản ứng qua đi, hoặc tiếp nhận một lần đ.á.n.h dấu tạm thời để cân bằng tin tức tố.”

“Em muốn chọn cách nào?”

Dù đầu óc nóng lên từng đợt, tôi vẫn nghe rõ từng lời anh nói.

“đá/nh dấu tạm thời.”

Cố Dịch Trạch nhìn thẳng vào mắt tôi.

“Em có chắc không?”

“Chắc.”

Anh khàn giọng hỏi tiếp:

“Vậy… anh có thể hôn em không?”

Tiếng lòng của anh đang hét lên.

【Bé cưng mau cho mình hôn đi! Hu hu hu hu…】

Tôi lạnh lùng quát:

“Đừng hỏi nữa.”

Lông mày và đôi mắt Cố Dịch Trạch lập tức rũ xuống.

Tôi ngẩng đầu, chủ động hôn lên môi anh.

Anh ngây người.

Ngay sau đó, Cố Dịch Trạch lập tức hôn tôi sâu hơn.

Anh nhìn chằm chằm vào mặt tôi, giữ lấy gáy tôi rồi mạnh mẽ ép xuống.

Tôi muốn lùi lại, nhưng sức tay của anh quá lớn.

Môi răng quấn lấy nhau, anh thậm chí còn thử đưa lưỡi vào.

Tin tức tố từng chút bao phủ lấy tôi.

Hai chân tôi mềm nhũn, gần như không thể đứng vững.

Tuyến thể nóng lên từng đợt.

Tôi giống như đã hoàn toàn đ.á.n.h mất bản thân.

Tôi ôm lấy cổ Cố Dịch Trạch, thở dốc nói:

“đá/nh dấu tạm thời cho tôi.”

Tôi nhìn thấy rất rõ trong mắt anh lóe lên một tia sáng.

Cùng lúc đó, tiếng lòng của anh truyền đến.

【Bé cưng, anh yêu em quá.】

Ngay sau đó, cổ tôi bị anh ngậm lấy.

Răng nanh của alpha nhẹ nhàng cọ qua tuyến thể nhỏ bé vẫn chưa trưởng thành hoàn toàn của tôi.

Một cảm giác kỳ lạ lập tức đ.á.n.h gục tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm