Em trai tôi vừa tròn mười hai tuổi thì bị đem đi làm “trụ sống”.
Ngày đó đã được đạo sĩ Thôi chọn sẵn từ mười hai năm trước, là một ngày hoàng đạo.
Ông ta nói hôm ấy phá đất cũng tốt, sát sinh cũng hợp, làm việc gì cũng thuận, chẳng cần kiêng kỵ điều chi.
Sáng sớm tinh mơ, khi gà còn chưa gáy, trưởng làng đã dẫn người xông vào nhà, đ/ập cửa ầm ầm, lôi thằng bé đang ngủ say trên giường nhét vào một chiếc túi vải đen.
Theo lời dặn của đạo sĩ Thôi, chiếc túi ấy đã bị ngâm suốt bảy ngày bảy đêm trong m/áu chó đen, mùi tanh hôi nồng nặc đến buồn nôn.
Bên trong túi, em tôi giãy giụa không ngừng, vừa vùng vẫy vừa gào khóc thảm thiết.
Tôi không kìm được mà lao tới, nhưng vừa bước lên đã bị cha t/át một cái, ngã dúi dụi vào tường.
“Đồ bất hiếu! Mày dám phá chuyện lớn của nhà họ Chu à? Biến đi!”
Tôi lảo đảo chạy theo, đến nơi thì em trai đã bị đạo sĩ Thôi dùng xích sắt trói ch/ặt bên đống củi.
Cách đó không xa, trên mảnh đất mà trưởng làng đã chọn sẵn, đèn đuốc sáng rực, bốn góc cắm phướn đỏ phấp phới.
Gã đồ tể trong làng đứng bên cạnh, mặt lạnh tanh, tay vẫn mài d/ao ken két.
Tôi nhận ra con d/ao ấy — con d/ao lóc xươ/ng sắc nhất của hắn, ch/ặt xươ/ng cũng nhẹ như ch/ém bùn.
Chỉ một nhát, xươ/ng thịt đã lìa đôi.
Heo vừa bị mổ còn chưa kịp kêu, đầu đã lăn lóc ra xa.
Chưa đầy nửa canh giờ nữa, lưỡi d/ao ấy sẽ cắm phập vào thân thể nhỏ bé của em tôi.