Tháng mười hai, trước khi công ty Cố Hoài lên sàn, anh đưa tôi đi.
Máy bay hạ cánh xuống Hồng Kông lúc chiều tối.
Giữa phố xá tấp nập, anh nắm tay tôi dạo phố phóng khoáng. Tôi không hiểu sao anh lại m/ua cho tôi nhiều thứ đến thế. Nón, áo, túi xách. Chiếc đẹp nhất khoác trên người tôi, những món còn lại lủng lẳng trên tay anh.
"Đừng làm mặt khó đăm đăm, cười lên nào." Cố Hoài vẻ hạnh phúc lắm, véo nhẹ má tôi rồi đội chiếc mũ len có đầu cáo hồng xù xì lên đầu tôi. "Đẹp lắm."
Nhớ lại thời khởi nghiệp, tôi từng theo Cố Hoài tới Hồng Kông. Khi ấy chúng tôi chẳng có xu dính túi, không đủ tiền ở khách sạn bốn số hay dùng bữa ba chữ số. Cố Hoài nắm tay tôi dạo bờ cảng Victoria, im lặng nhìn chiếc du thuyền sang trọng bị giới nhà giàu thuê trọn, đứng đó rất lâu.
Giờ đây, anh nói với tôi: "Hạ Hạ, anh đặt trọn chiếc du thuyền rồi. Em muốn ngắm dạ cảnh không?"
Tôi thọc tay vào túi áo đứng bên cảng, chiếc mũ len đầu cáo hồng ngốc nghếch chễm chệ trên đầu, đáp khẽ: "Tùy anh."
Cố Hoài cười: "Được, coi như em chiều lòng anh vậy."
Ngày mai công ty anh lên sàn, đêm nay nhất định anh đang trên đỉnh cao phấn khích.
Cảng Victoria về đêm rực rỡ lộng lẫy. Tôi đứng trên boong tàu đón gió, tiếng nhạc từ dàn nhạc phía sau vang vọng dưới bầu trời đêm. Cố Hoài đưa tôi ly sữa nóng: "Vào trong ngồi đi, ngoài này lạnh lắm."
Tôi bất động.
"Hạ Hạ, đừng đứng gần lan can, nguy hiểm." Cố Hoài kéo tôi lại, buộc gọn mái tóc bị gió thổi rối rồi nhét vào chiếc mũ len ấm áp.
Tôi nhìn mặt biển tối sâu, đột nhiên hỏi: "Nếu em nhảy xuống đây thì sao nhỉ? Lễ lên sàn của anh sẽ bị gián đoạn đúng không?"
Cố Hoài khựng lại, rồi cúi người ôm ch/ặt lấy tôi. "Hạ Hạ," hơi ấm của anh theo gió bao trùm lấy tôi, "nếu thế thì anh sẽ cùng em ch*t."
Tôi bật cười: "Anh nói gì lạ vậy? Ngày mai là đại sự của anh, em không nhảy đâu."
Cố Hoài cũng cười theo: "Vậy chúng ta vào trong thôi, ở đó có bản nhạc dương cầm em thích nhất."
Tôi để mặc anh nắm tay dẫn vào trung tâm, dưới ánh đèn sân khấu rọi thẳng. Khúc dương cầm du dương vang lên. Cố Hoài vẫn phong độ ung dung như thuở nào. Anh cúi xuống hôn lên trán tôi: "Hạ Hạ, mừng kỷ niệm mười năm."
Thì ra chúng tôi đã bên nhau một thập kỷ.
"Có bất ngờ gì không?" Cố Hoài khoác tay tôi.
"Có, nhưng để tối mai đã."
Tôi nói: "Cố Hoài, em cũng có bất ngờ tặng anh."
Ánh mắt đen thẫm của Cố Hoài đọng lại trên người tôi: "Thật à?"
"Ừ."
Đôi khi tôi thấy Cố Hoài thật buồn cười. Từ thuở thanh xuân đến giờ, mọi thứ đã đổi thay, cớ gì phải ép mình làm đôi vợ chồng hờ hững?
Chuông điện thoại Cố Hoài vang lên. Khỏi cần nghĩ cũng biết là ai.
Tôi cười nói: "Anh nghe máy đi, đừng để lỡ việc chính."
Cố Hoài hôn lên trán tôi, cầm điện thoại bước ra xa. Khoảnh khắc anh quay lưng, nụ cười trên môi tôi tắt lịm. Tôi quay người hướng ra khoang tàu.
Gió lạnh lẽo thổi qua cảng Victoria chìm trong hào nhoáng. Tôi bước tới lan can, cởi đôi giày cao gót anh tặng xếp ngay ngắn bên cạnh. Cái lạnh buốt xuyên từ lòng bàn chân.
Không xa, tiếng Cố Hoài vang lên: "Yên tâm, đợi anh về là cưới."
Đấy, từ đầu đến cuối, anh chỉ lo tính tương lai cho Từ Thanh Ninh và chính mình.
Trời đổ mưa từ lúc nào. Tôi tháo chiếc mũ len, sờ sờ rồi ném mạnh xuống làn nước tối. Nhìn nó mắc vào mạn tàu, lênh đênh theo sóng.
Tôi quay vào nép mình bên khung cửa sổ khoang tàu, khoác ch/ặt chiếc áo lông vũ. Trên màn hình điện thoại, tin nhắn báo án tôi vừa gửi hiện lên:
Cố Hoài đã b/ắt c/óc tôi.
Sau đêm nay, anh sẽ tan cửa nát nhà.
Vài phút sau, Cố Hoài bất ngờ xông ra boong tàu.
"Xin hỏi có ai thấy vợ tôi không?" Anh túm lấy thuỷ thủ đi ngang, giọng đột ngột hoảng lo/ạn.
Đám người phía sau ùa ra, lắp bắp tiếng phổ thông không rành: "Cô ấy vừa đi ra..."
Tôi ngồi yên trong góc, co ro nhìn họ hối hả tìm ki/ếm. Cố Hoài nhìn thấy đôi giày tôi để lại, mặt tái mét. Có người chỉ xuống biển: "Tôi thấy chiếc mũ của cô ấy, ở dưới kia."
Cố Hoài đột nhiên đi/ên cuồ/ng cởi áo, bị mọi người vây lại ngăn cản.
"Ngài Cố, hãy để đội c/ứu hộ chuyên nghiệp lo."
Cố Hoài gào lên: "Cô ấy là vợ tôi! Ngoài tôi ra, ai sẽ thật lòng c/ứu?!"
"Buông ra! Để tôi xuống tìm!"
Mọi người ôm ch/ặt lấy eo anh, lôi ngược trở lại.
"Bình tĩnh! Phải giữ bình tĩnh. Dưới đó tối om, nhảy xuống cũng vô ích."
Mắt Cố Hoài đỏ ngầu, giọng nài nỉ: "Tôi được mà, tôi tìm được, xin hãy buông tôi ra..."
Tôi nhìn Cố Hoài diễn trò trước đám đông, mỉm cười châm biếm. Sao trước giờ không phát hiện anh diễn xuất hay thế?
"Ngài Cố, phải bình tĩnh, chúng tôi sẽ báo cảnh sát giúp ngài."
Cố Hoài ngồi phịch xuống đất, im lặng. Người đàn ông kia thấy anh ngừng giãy giụa, buông tay lấy điện thoại.
Trong chớp mắt, Cố Hoài trèo qua lan can.
Tiếng ùm vang lên, x/é toang màn đêm dày đặc.
Tôi đờ đẫn đứng dậy, nụ cười trên mặt biến mất. Gió lùa qua boong tàu trống vắng. Cố Hoài biến mất không một dấu vết.