Lại vài phút trôi qua, cuối cùng xe cũng dừng lại.

Cửa sổ xe hạ xuống, người đàn ông vẫn đang nhắm mắt đột nhiên tỉnh

táo tinh thần, dáng ngồi thẳng tắp, chỉ vào một khu đô thị sầm uất náo

nhiệt: “Thấy không? Đô thị thương nghiệp của anh đây.”

Nói xong thì phẩy tay, xe lại khởi động, đi đến một khu nhà ở cực kì cao

cấp thì dừng lại.

“Khu chung cư anh đây mở rộng.”

Lại xuống đến hầm để xe.

“Xe sang anh đây sưu tập.”

Lại đi đến một rừng cây.

“Rừng cherry trăm mẫu của anh đây.”

Mạnh Đình Hi nhướn mày, nói thêm: “Muốn ép nước thì ép nước, muốn

sấy khô thì sấy khô, muốn thối trên cây thì thối trên cây.”

Tôi: “Anh cho tôi xem mấy cái này làm gì?”

“Khoe vậy thôi.” Mạnh Đình Hi trả lời rất ngắn gọn. “Năm ấy cô đ/á tôi để đi theo Tiêu Thác, tôi còn tưởng rằng cô có thể sống tốt, giờ xem ra là

tôi đ/á/nh giá cô cao quá rồi. Có lẽ cô cũng không ngờ tới người năm ấy bị cô chê bai gh/ét bỏ vì không có gì cả sẽ thành công như ngày hôm

nay nhỉ! Ứng Triêu Triêu, đây là quả báo của cô!”

Gh/ét quá! Thế mà lại bị anh ta lên mặt!

Sau khi xuống xe, tôi tức gi/ận hái đủ chỗ cherry nhét vừa hai túi quần mới cảm thấy dễ chịu trong lòng hơn một chút.

Lúc phát xong chỗ tờ rơi còn lại trở về nhà, chợt phát hiện trên bức

tường bên ngoài có một chữ “DỠ” rất to viết bằng sơn đỏ.

Có lẽ nào…

Thứ ở trong truyền thuyết…

Phá dỡ nhà!

Tôi che lấy miệng, từ trong hốc mắt nước mắt lăn xuống từng giọt, ngay sau đó bả vai bắt đầu run lên, âm thanh mắc ở cổ họng không thể thốt

ra ngoài.

Chủ nhà trọ vỗ vỗ bờ vai tôi nói: “Cô xúc động cái nỗi gì! Nhà tôi sắp

phải dỡ bỏ rồi, cô mau dọn ra khỏi nhà tôi đi! Với cả, ba tháng tiền nhà

cô còn thiếu bao giờ thì cô trả?”

Tôi gạt đi nước mắt, nghẹn ngào nói: “Chú ơi, cháu đã thuê lâu vậy rồi, lẽ ra tiền phá dỡ cũng có một phần của cháu chứ ạ?”

Chú ấy mỉm cười.

Chú ấy bảo cút.

Tiếng Trung thật tươi đẹp.

30 phút sau, tôi vì không trả được tiền thuê nhà mà bị chú chủ nhà kéo đến đồn cảnh sát.

30 phút sau, Mạnh Đình Hi vì tấm thẻ bị rơi vào khe hẹp của cửa sổ xe

không lấy ra được mà báo cảnh sát bắt tôi

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tham lam thành tính

Chương 4
Dì tổ chức tiệc mừng thọ rồi ném hóa đơn cho tôi? Tôi xé hóa đơn đối mặt đến mức bà ta khóc, cả nhà nổ tung Dì cả tổ chức tiệc mừng thọ bốn ngày liền, tôi với tư cách là cháu gái được mời tham dự. Nhưng tôi không ngờ, sau khi tiệc kết thúc, một hóa đơn 2 tỷ 2 lại bị ném thẳng vào mặt tôi. Dì cả thản nhiên nói: “Bố mẹ cháu không đến, cháu là đại diện bên nhà ngoại, khoản tiền này cháu phải trả.” Tôi tức đến bật cười. Bốn ngày liền tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa hoa – tất cả đều do bà ta tự sắp xếp. Lúc khoe của thì vui bao nhiêu, đến lúc trả tiền thì đau lòng bấy nhiêu. Dựa vào đâu bắt tôi trả? Tôi xé nát hóa đơn ngay trước mặt mọi người, quay người bỏ đi. Đến khi dì cả q /uỳ xuống khóc lóc thảm thiết, tôi mới dừng lại, lạnh lùng nói câu đó: “Ai bày ra sự xa hoa thì người đó tự trả tiền. Tôi không làm kẻ n /gu bị lừa.”
Gia Đình
Hiện đại
59