"Thầy Lục nhập vai sâu quá, không cần quan tâm đến cậu ấy đâu." Tôi đ/á Lục Thâm một cái rồi giải thích với Phó Hoài.
Phó Hoài khẽ cười, nói một cách khó hiểu: "Qu/an h/ệ của hai người vẫn tốt như vậy."
Giọng điệu của cậu ấy khiến tôi cảm thấy hơi kỳ quặc, nhưng lại không nói ra được, đành phải chuyển chủ đề: "Ê Phó Hoài, sao cậu lại ở đây vậy?"
Lục Thâm đột nhiên dừng lại, buông một câu cứng nhắc: "Tôi đi m/ua nước."
Phó Hoài nhìn bóng lưng cậu, nói: "Tôi làm phiền hai người, có phải Lục Thâm gi/ận rồi không?"
Nhìn vẻ mặt áy náy của cậu ấy, tôi đành an ủi: "Không cần quan tâm đến cậu ấy, tính cậu ấy chó thế đấy."
Cậu ấy như bị cách ví von sinh động của tôi chọc cho cười không ngớt.
Tôi đành phải cười cùng cậu ấy: "Phó Hoài, bây giờ cậu hay cười hơn hồi cấp 3 rồi đấy."
Cậu ấy nghiêm túc lại, nói: "Không phải, là vì hôm nay gặp lại cậu nên thấy rất vui."
Ba vạch đen lướt qua đầu, tôi lẳng lặng nhìn cậu ấy: "Bớt giở trò với tôi đi."
"Giang D/ao, cậu vẫn không hiểu phong tình như ngày xưa nhỉ."
Hóa ra Phó Hoài định thi đại học trường chúng tôi, bây giờ đến là để xem trường, tôi đã đồng ý sau này sẽ dẫn cậu ấy đi tham quan trường.
Chúng tôi trò chuyện một lúc, cảm giác thân quen hồi cấp 3 cuối cùng cũng trở lại, tôi không nhịn được hỏi: "Phó Hoài, lúc cậu chuyển trường năm lớp 12 tại sao không nói với tôi một tiếng?"
"Hả? Lúc đó rõ ràng tôi..."
"Nói chuyện gì thế?" Lục Thâm cầm hai ly nước trái cây quay lại.
Tôi nhìn thấy cậu chỉ cầm hai ly nước trái cây, đầu đã muốn bốc khói, Lục Thâm đúng là đồ chó, nhỏ mọn thế!
Tôi đang định đi m/ua cho Phó Hoài ly khác thì Lục Thâm đưa một ly cho Phó Hoài, còn mình thì uống ly còn lại, tôi đứng ngơ ngác trong gió.
"Mạo muội hỏi một chút, bạn ơi, hôm nay cậu đến đây một mình à?" Tôi cười giả lả nói với Lục Thâm.
Cậu ung dung uống một ngụm nước trái cây, rồi lấy từ trong ba lô ra một bình giữ nhiệt: "Uống nước đường đỏ của cậu đi, ngày mai là ngày mấy cậu quên rồi à?"