Chú rể của tôi là ai?

Chương 16

21/01/2026 14:22

“Cậu dám nói Cố Vũ là đồ rác rưởi? Cậu có biết trước khi phân hóa, em ấy từng giành hạng nhất bao nhiêu lần không?"

“Em ấy là rác, thì cậu là cái thá gì? Không chịu nỗ lực phấn đấu, ngày ngày chỉ nghĩ đến chuyện lợi dụng người khác."

“Chu Thuật, đồ rác rưởi chính là cậu đấy, cậu cũng xứng với em ấy sao?

“Dám nói x/ấu em ấy thêm một câu nữa, tôi sẽ khiến cậu hối h/ận vì được sinh ra trên đời này.”

Nói xong, Lục Cận bỏ mặc khuôn mặt tái mét đầy sợ hãi của Chu Thuật, quay người rời đi.

Vừa quẹo qua góc tường, anh chạm mặt tôi đang đứng như trời trồng.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Nỗi niềm trong mắt tôi trào ra không kiềm chế nổi, rơi xuống đất.

Quá thảm hại.

Thế nên tôi bỏ chạy.

Quán bar quen thuộc, vị trí quen thuộc, ly rư/ợu quen thuộc.

Say rồi sẽ không thấy đ/au lòng nữa.

Nhưng lần này không hiệu nghiệm.

Nỗi uất ức và phẫn nộ trong lòng trào lên không ngăn nổi.

Tôi chỉ là phân hóa thành alpha thấp kém thôi mà, nhưng sao lại thảm thế này?

Lẽ nào con người tôi nhất định phải là đồ bỏ đi?

Rõ ràng trước đây thành tích của tôi tốt như vậy.

Rõ rằng mọi người từng nâng tôi lên tận mây xanh.

Chỉ vì phân hóa thành alpha thấp kém, tất cả đều tan biến.

Những kẻ từng ủng hộ tôi lại dùng pheromone cao cấp hơn, đắc ý áp chế tôi.

Dùng chân đạp lên đầu tôi, gi/ật tóc tôi:

“Cố Vũ, mày còn tưởng mình là cái thứ cao cao tại thượng ngày xưa à? Đồ rác rưởi! Mày có biết tao gh/ét mày bao lâu rồi không?”

Giáo viên nhìn tôi với ánh mắt thất vọng:

“Hỏng rồi, tiếc quá...”

Bố mẹ nhìn tôi đầy thương tích bị b/ắt n/ạt, quát lớn:

“Cố Vũ! Đồ vô dụng! Con định làm nh/ục nhà mình đến bao giờ nữa?!”

Tôi bị buộc thôi học.

Bị phủ nhận toàn bộ giá trị.

Bao nhiêu kẻ hân hoan, reo hò, hả hê kéo tôi ngã khỏi thần đàn.

Tôi từ bỏ.

Chi bằng thuận theo họ.

Làm đồ vô dụng vậy.

Đang thổn thức, bỗng có người bên cạnh xoa nhẹ mặt tôi, giọng trầm ấm:

“Khóc cái gì?”

Tôi túm cổ áo anh ta gào thét, còn thảm thiết hơn cả ngày biết tin Chu Thuật đính hôn:

“Anh có biết cảm giác rơi khỏi thần đàn là gì không? Chó hoang ven đường cũng có thể đến đạp lên đầu tôi."

“Tôi chỉ... chỉ muốn có người đỡ lấy tôi. Đừng để tôi rơi xuống quá nhanh, để tôi thở một chút."

“Tôi chỉ muốn có người nói với tôi rằng tôi không phải đồ vô dụng."

“Alpha thấp kém thì sao? Tôi chỉ là phân hóa thành alpha thấp kém, nhưng tôi không phải kẻ tồi tệ."

“Tại sao mọi người đều kh/inh rẻ tôi...”

Tôi vừa khóc vừa sụt sịt.

Người bên cạnh xoa đầu tôi.

Rồi nâng mặt tôi lên, bắt tôi nhìn thẳng vào anh ta, dỗ dành:

“Anh là ai? Nói đi.”

Khác với lần trước.

Lần này tôi không say.

Ít nhất là không đến mức nhầm anh ta thành Chu Thuật.

“Lục Cận...”

Dường như rất hài lòng với câu trả lời, anh áp trán vào trán tôi.

Giọng điệu nghiêm túc, ánh mắt dịu dàng:

“Cố Vũ, em là báu vật hiếm có khó tìm của anh."

“Muốn làm gì thì cứ mạnh dạn làm đi, thất bại cũng đừng sợ, anh đỡ em.”

Tôi ngây người nhìn.

Quên khóc, quên gào.

Chìm vào đáy mắt anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nuối tiếc vượt thời không

Chương 25
Giới thiệu: Năm 1984, Quận chúa Thẩm Tri Nam từ nước Lương xuyên không đến thời hiện đại do hiện tượng thất tinh liên châu, được sĩ quan quân đội Lục Chí Viễn cưu mang. Anh dạy cô thích nghi với thời đại mới, nhưng lại nhiều lần công khai chê bai phong cách cổ hủ của cô, thậm chí còn mập mờ với thanh mai trúc mã Lâm Mộ Vũ. Thẩm Tri Nam đau lòng tuyệt vọng, quyết định nhảy vực vào đêm thất tinh liên châu để trở về quê hương ngàn năm trước. Lúc này Lục Chí Viễn mới bàng hoàng nhận ra việc cô xuyên không là thật, vô cùng hối hận. Sau mười một năm chờ đợi trong đau khổ, anh cũng xuyên không đến nước Lương, nhưng phát hiện cô đã gả cho Thái phó Cố Khải Minh và đang sống cuộc đời hạnh phúc. Cuối cùng, anh hy sinh khi bảo vệ lương thảo, để lại một bức thư sám hối và mãi mãi nằm lại nơi biên cương phía Bắc. Một câu chuyện về sự bỏ lỡ và chuộc lỗi xuyên qua ngàn năm đầy đau xót.
0