Long ỷ vốn rộng rãi, Người vỗ vỗ chỗ trống, vẫy tay với người kia: "Lại đây, lại đây, lại đây, ngồi cạnh Trẫm mà nói!"

Thủ phụ nhất thời nghẹn lời, mặt đỏ bừng, nửa ngày mới thốt ra một câu: "Tên nhãi ranh, khó lòng bước vào cửa lớn sang trọng."

Cha ta mười lăm tuổi đã được phong Tướng quân, mười bảy tuổi trấn thủ biên cương, giờ cũng chỉ vừa quá tuổi tráng niên (qua tuổi ba mươi). Trong mắt của Thủ phụ gần sáu mươi tuổi, đúng là thằng nhãi rãnh, không chịu nghe quản giáo.

Cha ta nhướng mày, bước xuống, gi/ật thẻ bài của ông ấy, gõ liên tiếp bảy cái, "Ngươi——tưởng——ta——là——Lý Tự An——tính tình——tốt——để các ngươi——b/ắt n/ạt sao?"

Thủ phụ đại nhân làm quan ba mươi năm, chưa từng gặp tình huống này, hoàn toàn ngây người.

Đợi đến khi bảy cái gõ xong, Thủ phụ sờ sờ đầu, bỗng nhiên quỳ xuống gào thét: "Trần Hiển Dương, lão tử không làm nữa, ngươi chờ c.h.ế.t đi!"

Cha ta nhìn quanh khắp nơi. Tìm thấy vị Sử quan đang cặm cụi viết lách ở góc điện: "Nhớ ghi đoạn này vào luôn, khoảnh khắc huy hoàng của Trẫm."

Sử quan cầm bút, thần sắc đờ đẫn: "Hả?"

Cha ta vẻ mặt gh/ét bỏ, nhún vai: "Lý Tự An tìm đâu ra tên ngốc này vậy? Thế này cũng làm quan được sao?"

Ta cũng thấy, người này thật ngốc quá.

Ta và cha ta tan triều. Ta hỏi người, tại sao lại nói Lý Tự An bị b/ắt n/ạt.

Cha ta liền hỏi ta: "Mấy ngày nay, con thấy làm Hoàng đế có sướng không?"

Vẫn chưa được tự do tự tại như chúng ta ở biên cương.

Cha ta nói: "Đúng vậy. Lý Tự An rất không sướng, mỗi ngày thượng triều nghe lời vô nghĩa, tan triều phê tấu chương, hơn nữa ta viết thư bảo hắn đến biên cương chơi, mười năm hắn cũng chưa đi được lần nào, Nội các không cho hắn gặp ta, nói ta có quân đội rất nguy hiểm." Người quay mặt lại: "Quân Quân, ta nguy hiểm sao?"

"Cha, Người viết thư chẳng phải đều hỏi người ta c.h.ế.t chưa sao?"

Cha ta cau mày, ánh mắt trĩu buồn: "Đó là sau này. Hắn nói trước khi c.h.ế.t, sẽ ban mệnh cho ta vào kinh." Cha ta cúi đầu, thở dài, vừa đi vừa lẩm bẩm: "Lý Tự An à! Lý Tự An!"

Ta dừng chân lại. Lẽ nào ngày Hoàng đế băng hà, Nội các mới cho phép cha ta vào kinh?

Ta là võ tướng, cha ta cũng vậy. Võ tướng nếu đạt đến vị trí cao quý quyền thế, đều hiểu những quy tắc bất thành văn. Lúc Hoàng đế lâm chung, chiếu chỉ bí mật gọi ngươi về kinh.

Nhận chỉ, tức là chờ c.h.ế.t. Không nhận, tương tự như mưu phản. Dù sao cũng chẳng có kết cục tốt đẹp.

Ta đuổi theo: "Cha, chẳng lẽ đây chính là đạo làm Vua của Lý Tự An? Lạnh lùng vô tình đến vậy sao?"

Cha ta không cho là đúng: "Hắn là Minh quân, tự nhiên là hữu tình."

8.

Lý M/ộ Khanh hàng ngày vẫn đến chỗ Thái phó để học tập.

Những thứ chàng học không phải là sách lược trị quốc, thì cũng là thuật tung hoành (ngoại giao).

Ta thấy việc này không ổn. Chàng đã không còn là Thái tử nữa, học những thứ vô dụng này chỉ làm tăng thêm phiền n/ão mà thôi. Cuối cùng lại học theo cha hắn kia, cái gì mà Đế vương chi đạo chứ!

Ta gi/ật lấy cuốn sách của Thái phó, trầm ngâm một lát: "Chàng ấy nay là Phò mã của ta, ông nên dạy cái khác."

Thái phó nhìn về phía Lý M/ộ Khanh.

Ánh mắt chàng khẽ động, nhẹ gật đầu.

Thái phó do dự: "Vậy Thái tử phi, nghĩ Phò mã nên học gì thì hợp lý?"

Quả không hổ danh là người có thể làm Thái phó, cách xưng hô này không làm mất lòng ai.

Ta có lòng rộng lượng của người lớn, không chấp nhặt với lão già này: "Đương nhiên là học Nam Đức rồi."

Ta quan sát mấy ngày rồi, Lý M/ộ Khanh có dung mạo quá thu hút người khác, việc học Nam Đức là vô cùng cần thiết.

Thái phó vuốt chòm râu dài, há miệng: "Thần chỉ nghe qua Nữ Đức, Nữ Giới, vậy Nam Đức thì phải học từ đâu ạ?"

Xem ra lão già này không ổn, vẫn phải do ta tự mình dạy thôi: "Thứ nhất, không được ở riêng một mình với nữ nhân, nhìn cũng không được phép nhìn. Thứ hai, không được nói chuyện với những nữ nhân thích ngươi."

Lý M/ộ Khanh thổi bọt trên nước trà, khóe môi ngậm cười: "Vậy có bao gồm cả ngươi không?"

"Đương nhiên là không bao gồm rồi, ngươi chỉ việc quanh quẩn bên cạnh ta, có món ngon phải đưa ta ăn trước, có trò vui phải cho ta chơi trước..." Ta đứng trước mặt chàng, chắp tay sau lưng mà nói không ngớt.

Chàng nghe rất chăm chú, ngón tay thon dài tựa trên chén trà, dường như đang trầm tư.

Đột nhiên chàng đứng dậy, hai tay đưa ra, đưa chén trà đến bên miệng ta: "Vậy ta xin mời Công chúa dùng trà, rất ngon đó."

Giọng nói trong trẻo như suối ng/uồn, rơi vào rừng sâu. Ta sửng sốt một lúc.

Lý M/ộ Khanh, chàng thật biết ý ta mà.

Thế là ta cứ thế dùng chén của chàng, lặng lẽ uống một ngụm trà.

"Phò mã rất thông minh, hôm nay học đến đây thôi." Ta không quay đầu lại, cứ thế mà chạy mất.

Lý M/ộ Khanh mỉm cười nhạt. Chàng một tay đặt chén trà xuống, quỳ ngồi lại như cũ, và mời Thái phó ngồi vào chỗ: "Lão sư, chúng ta tiếp tục thôi."

Ta đứng ngoài cửa, tựa sát vào tường, tim đ/ập thình thịch, mặt vẫn còn nóng ran. Ta e rằng không thể ban c.h.ế.t chàng ấy nữa rồi.

Biểu hiện của Lý M/ộ Khanh ngoan ngoãn đến lạ thường, ta thật sự không thể s/ỉ nh/ục chàng được. Hơn nữa, chàng thật sự đã học được Nam Đức rồi đó.

Trong Ngự Hoa viên, có một mỹ nhân chặn chàng lại, gọi chàng là Thái tử biểu ca.

Lý M/ộ Khanh lập tức sai người lấy mũ có màn che ra, tự mình nhẹ nhàng đội lên, khăn lụa trắng che kín cả mặt.

Rồi người hầu tiến lên: "Xin lỗi, Điện hạ nhà ta không thể nói chuyện với cô nương."

Mỹ nhân mắt đỏ hoe: "Biểu ca định cưới nữ nhi của Trần Tướng quân sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình Yêu Và Trò Chơi Kinh Dị

Chương 12
Năm thứ ba kể từ khi tôi xuyên thành NPC trong một trò chơi kinh dị. Tôi lại bị sếp quái vật mắng vì không đạt chỉ tiêu công việc. Thế là tôi nhắn tin than thở với người yêu quen qua mạng: 【Bị người chơi đánh cho tơi tả thì thôi đi.】 【Sếp còn suốt ngày chê em ngu nữa.】 【Xin cuộc đời hãy đối xử tử tế với một người già hai mươi tuổi.jpg】 Giây tiếp theo. Tin nhắn của tôi bất ngờ bật lên trên bảng điều khiển của BOSS. Mà hắn còn lập tức tạm dừng cuộc họp. Dùng xúc tu trả lời với tốc độ chóng mặt. 【Không giận nha bảo bối, sếp của em đúng là đồ đại ngốc.】 【Đợi anh họp xong, anh mua đạo cụ phiên bản mới nhất cho em~】 Tôi nhìn màn hình. Cả người nổ tung tại chỗ. Khoan đã... Anh trai à. Người tôi yêu qua mạng... Chẳng phải là nam chính đứng đầu bảng xếp hạng của trò chơi tình yêu bên cạnh sao?! Sao tự dưng lại biến thành BOSS của chính trò chơi kinh dị nhà mình thế này!?
11.95 K
4 Ta Gặp Cừu Non Chương 8
10 Trông Anh Dữ Quá Chương 15
11 Nacho Chương 22

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Cậu Em Nghiện Dính Người Không Còn Quấn Lấy Anh Trai Nuôi Thẳng Nam

Chương 13
Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngụy huynh đệ trên một trang truyện nào đó, trở thành cậu em trai nuôi nghiện anh trai nam chính. Ngày nào cũng quấn lấy anh, dây dưa không dứt, đòi hỏi vô độ. Trên sân thượng, trong phòng tắm, phòng làm việc, trước cửa sổ sát đất... Cho đến khi giá trị thù hận tăng vọt lên 99, tôi mới hoảng hốt phát hiện mình không hề xuyên vào truyện ngụy huynh đệ gì cả, mà là một bộ tiểu thuyết nam chính sảng văn! Trần Giang Dạ là trai thẳng! Từ đó về sau, tôi nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, không dám chủ động trêu chọc anh nữa. Trời vừa tối là tôi ra khách sạn ngủ, không dám về nhà. Thậm chí còn chủ động đề nghị chia tay, hy vọng có thể giảm bớt sự căm ghét của anh đối với mình. Thế nhưng người đàn ông ấy cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Hai mắt đỏ ngầu, hoàn toàn mất kiểm soát, giam chặt tôi trong lòng, từng câu từng chữ đều như phát điên: “Vì sao em không còn trêu chọc anh nữa?” “Là anh già rồi...” “Hay là tên có size XL bên ngoài kia đã làm em thỏa mãn rồi?”
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
361
Cao Vải Chương 8
Ấu Hành Chương 7