Kẻ Thù Bị Sao Vậy?

Chương 05

10/03/2026 17:57

"Ừm, Tiểu Ôn à, dù giữa chúng ta từng có một số chuyện không vui, nhưng mà... đều là huynh đệ cả, cậu đừng..."

Tôi ấp a ấp úng nửa ngày, mặt đỏ bừng lên vì ngượng.

"Tóm lại là, tôi không phải con gái, cậu không cần phải bù đắp gì cho tôi cả. Chúng ta cứ như xưa, muốn cãi nhau thì cãi, muốn đấu đ/á thì đấu."

"Vẫn là cặp địch thủ yêu gh/ét lẫn nhau ấy mà."

Ôn Như Mẫn cười, nhưng nụ cười chẳng chạm đến đáy mắt.

"Ý cậu là, ta đã chạm vạch cuối rồi, giờ lại phải quay về điểm xuất phát?"

"Cái gì chạm vạch cuối? Cậu đang nói cái..."

Lời chưa dứt, Ôn Như Mẫn đột nhiên áp sát. Đùi hắn kẹp vào đầu gối tôi, hai tay giữ ch/ặt cổ tay tôi đ/è lên tường.

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh. Mùi tuyết tùng trên người hắn tràn ngập không gian, hơi thở phả vào cổ tôi.

"Ai bảo không vui? Tối hôm đó sướng không thể tả."

Khi hiểu ra ý hắn, mặt tôi bỗng đỏ rần lên.

"Cút ngay cho ông nhờ! Càng xa càng tốt!"

Gã đàn ông khẽ cười khàn.

"Liên Thành, đại học bọn mình bị vướng tin đồn tình cảm bao lâu rồi? Chi bằng biến giả thành thật luôn đi?"

"Bố mày thẳng! Còn thẳng hơn cả thép!"

Tôi gầm lên.

Đúng lúc ấy, cửa phòng nghỉ bật mở.

Hai chúng tôi vẫn giữ tư thế nh.ạy cả.m không thể diễn tả.

Mấy đồng nghiệp nữ đứng ngoài vừa bịt miệng reo lên, vừa hứng khởi giơ tay làm cử chỉ OK.

"Bọn em chẳng thấy gì hết."

"Chúng em đóng cửa kỹ rồi, hai anh tiếp tục đi! Đừng để bọn em làm mất hứng nhé!"

Tôi tuyệt vọng nhìn theo bóng lưng họ. Có thể đoán trước mười năm tới, danh tiếng của tôi trong công ty sẽ là: cặp đồng tính nam cuồ/ng d/âm trong phòng nghỉ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Thiếu Gia Thật Cũng Phải Làm Pháo Hôi Sao?

Chương 15
Ngày đầu tiên được nhận về hào môn, trở thành thiếu gia thật, tôi liền lấy cớ nước rửa chân quá lạnh để chia tay bạn trai đang ở chung trong căn phòng thuê. Tống Kinh Mặc quỳ một gối xuống đất, tay vẫn nắm lấy cổ chân tôi. Nghe vậy, hắn hơi ngẩng đầu lên. “Chỉ vì chuyện đó thôi sao?” “Tất nhiên là không chỉ thế!” Tôi bắt đầu liệt kê từng tội của hắn. “Còn vì anh vô dụng nữa! Chỉ có thể dẫn tôi sống ở cái nơi rách nát này, cửa sổ thì lọt gió, cách âm thì tệ! Lại còn toàn sức trâu sức bò, lực tay mạnh như vậy, mỗi lần đều làm tôi đau!” Tống Kinh Mặc im lặng. Hắn chỉ đứng đó nhìn theo bóng lưng tôi rời đi. Ai ngờ vừa bước ra khỏi cửa một bước, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận trôi nổi. [Chậc, nếu tiểu thiếu gia biết chỉ vì mấy lời hôm nay của cậu ta mà phản diện hoàn toàn hắc hóa, không biết cậu ta có hối hận không nhỉ?] [Không ai thấy pháo hôi tiểu thiếu gia này thực ra chính là thuốc an thần của phản diện sao? Cậu ta vừa đi, phản diện lập tức bắt đầu phát điên rồi. Tôi xin mặc niệm trước cho nam chính ba giây.]
781
2 Lỗi Chính Tả Chương 12
6 Anh Hổ Hung Dữ Chương 16
9 Bọ Ăn Xác Chương 18
10 Tuyệt Vọng Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm