Tôi đem tin tức này thông báo cho người nhà biết. Mẹ tôi đích thân xuống bếp làm một bàn thức ăn thật lớn.
Cả nhà đều đang bận rộn phụ giúp trong bếp. Mẹ tôi sai bảo Sầm Nguyện: "Nguyện Nguyện, con lại đây nhặt rau đi. Nguyện Nguyện, đưa thùng rác lại đây cho mẹ một lát. Nguyện Nguyện... Nguyện Nguyện... Nguyện Nguyện, con tới đây một lát đi. Nếm thử xem có ngon không. Xong rồi, con ra một bên chơi đi nhé."
Mẹ tôi đút cho cậu ấy một miếng thức ăn, Sầm Nguyện gật gật đầu, mẹ tôi lại đưa cho cậu ấy nắm quả anh đào đã rửa sạch sẽ.
Trong bếp truyền ra mấy tiếng kêu gào thảm thiết: "Thiên vị quá đi thôi!!"
Sầm Nguyện đi tới chạm vào tay tôi. Trong lòng bàn tay trắng nõn có mấy quả anh đào tròn vo đỏ mọng cực kỳ đẹp mắt: "Cho anh này."
Tôi hỏi: "Cho ai cơ?"
Cậu ấy ngại ngùng quay người đi: "Không cho nữa..."
"Cho, cho anh đấy. Ngọt lắm đấy." Rồi lại quay người trở lại.
Một chậu lớn anh đào, là do bố và em trai hái ở ngoài sân, là mẹ từng quả từng quả một chọn ra một nắm ngon nhất to nhất đưa cho cậu ấy ăn trước.
Cậu ấy từ trong nắm anh đào đó, giữ lại những quả đẹp nhất căng mọng nhất để dành cho tôi.
26
Khi gặp lại Sầm Ngọc, tôi cảm thấy có chút ngoài ý muốn.
Hợp tác với nhà họ Sầm từ lâu đã kết thúc, cậu ta quay trở về từ khi nào tôi cũng hoàn toàn không hay biết.
Vừa mới mở cửa, cậu ta liền mang theo mùi nước hoa gay mũi lao thẳng vào lồng ng/ực tôi. Tôi lập tức đẩy người ra.
Để cửa mở toang hết cỡ: "Cậu làm cái gì?"
Sầm Ngọc ngây người sửng sốt một giây: "Anh Tự Thanh..."
Tôi gọi lớn ra ngoài cửa một tiếng. Trợ lý đẩy cửa bước vào: "Sao cậu ta lại đi vào đây được?"
"Anh Tự Thanh, em vốn dĩ có thể tùy ý ra vào công ty và văn phòng của anh mà." Sầm Ngọc nói.
Đó đều là những chuyện của kiếp trước rồi, tôi từ sớm đã gạch bỏ thẻ ra vào của cậu ta, theo lý thuyết thì ngay cả cửa lớn cậu ta cũng không thể bước vào được.
Trợ lý thấp giọng giải thích: "Tôi nhìn thấy anh Sầm, cậu ấy bảo muốn tới tìm anh, cậu ấy đi theo tôi vào đây."
Tôi quả thực tức đến mức bật cười. Vung tay lên: "Nhìn thấy chưa, tôi kết hôn rồi. Tôi vừa mới mở cửa thì một người xa lạ liền lao thẳng vào lồng ng/ực tôi, tôi phải giải thích thế nào cho rõ ràng đây. Tôi nhớ là vào tháng tôi kết hôn, tiền lương và tiền thưởng của tất cả mọi người trong công ty đều được nhân đôi cơ mà, sao hả? Cầm tiền rồi liền không biết sếp là ai nữa à? Nguyện và Ngọc cũng không phân biệt được rõ sao?"
"Tôi xin lỗi, Nghiêm tổng." Nếu như cậu ta không phải là nhân viên lâu năm, vẫn luôn đi theo tôi, năng lực cũng vô cùng xuất sắc thì tôi lập tức sẽ cho cậu ta nghỉ việc ngay.
"Ra ngoài đi, nếu còn dám tùy tiện đưa người vào công ty nữa, thì cậu không cần phải đến làm nữa đâu."
27
Giọng điệu Sầm Ngọc có chút rụt rè: "Anh Tự Thanh, anh vẫn còn đang gi/ận em sao? Em đã trở về rồi, em biết sai rồi. Anh đừng kết hôn với anh ấy. Anh chia tay với anh ấy đi."
Cậu ta đang nói mấy lời ng/u xuẩn gì vậy? Bỏ trốn theo người khác rồi vứt n/ão đi luôn rồi à?
Tôi nói: "Cậu đừng có gọi tôi là anh, tôi nghe mà buồn nôn, thu lại bộ dạng này của cậu đi. Tôi kết hôn với ai là quyền tự do của tôi, cậu không có quyền quản, cậu cũng đi ra ngoài đi."