Đám đông cuồn cuộn kéo đến.
Nữ cảnh sát vội đỡ tôi đứng dậy, vài người khác vội kiểm tra tình trạng của Vương Ninh.
"Còn... còn sống..."
Hắn bị lôi dậy, đeo c/òng tay vào cổ tay.
Nữ cảnh sát sốt ruột hỏi tôi: "Em có sao không?"
Tầm mắt tôi xuyên qua đám đông, dõi theo hai bóng người đang khuất dần phía xa.
"Cô ấy... cô ấy là..."
Nữ cảnh sát giải thích: "Là em gái anh Tiết... Tính tình hơi bốc đồng, có làm em sợ không?"
"Không, cô ấy đã c/ứu em."
Nhưng tôi vẫn run lẩy bẩy không ngừng.
Nữ cảnh sát vội ôm lấy tôi, vừa dỗ dành vừa yêu cầu người đưa tôi đến bệ/nh viện kiểm tra.
Chị ấy chân thành xin lỗi: "Xin lỗi em, là do công tác của chúng tôi chưa tốt, để các em phải chịu tổn thương."
Tôi vẫn chưa hết bàng hoàng.
Nhận ra điều đó, chị ấy cố gắng an ủi tôi bằng một câu: "Chúc mừng em đã chính thức thoát khỏi tay kẻ gi*t người hàng loạt."
Tôi đột nhiên như bừng tỉnh khỏi cơn ácmộng, gục đầu vào lòng chị ấy khóc nức nở, trút hết mọi cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay.
Sau chuyện đó, tâm lý của tôi đã xuất hiện vấn đề nghiêm trọng, không còn cách nào khác đành phải bảo lưu kết quả học tập một năm để nghỉ ngơi điều dưỡng.
Triệu chứng nặng nhất của tôi lại là "Hội chứng người sống sót".
Sáu người trong ký túc xá chúng tôi, ba người ch*t, một người bị thương tật suốt đời.
Chỉ mình tôi sống sót nguyên vẹn.
Biểu hiện rõ nhất của căn bệ/nh này là trầm cảm, hoang mang, thậm chí cảm giác tội lỗi.
Từng có lần tôi nói với bác sĩ tâm lý: "Giá như lúc trước em quan tâm và kết bạn với cô ấy sớm hơn thì tốt biết mấy."
"Cô ấy" ở đây chính là Lý Tiểu Lan.
Tôi chỉ là không b/ắt n/ạt cô ấy mà thôi, thỉnh thoảng nhìn không vừa mắt sẽ nói vài câu.
Thậm chí vì tính cách xu nịnh của cô ấy, có thời gian tôi rất gh/ét cô ấy.
Bác sĩ nói với tôi: "Thực ra, tính cách xu nịnh chỉ là một dạng hành vi không lành mạnh tiềm ẩn, chứ không phải rối lo/ạn nhân cách."
Nguyên nhân bị bài xích đều do quy tắc xã hội quyết định, đúng không?
Tôi nói tôi cảm thấy mình cũng là kẻ b/ắt n/ạt.
Khi tuyết lở, không có bông tuyết nào là vô tội cả.
Bác sĩ không phủ nhận suy nghĩ của tôi, vì với "Hội chứng người sống sót", dù có phủ nhận tôi cũng không thoát khỏi cảm xúc này được.
Cô ấy chỉ nói: "Căn cứ vào tình huống của hai người kia, dù quay lại thời điểm mới nhập học, em cũng chẳng thay đổi được gì."
Bởi Lý Tiểu Lan đã nói dối.
Đây không phải lần đầu cô ấy gi*t người.
Nạn nhân đầu tiên của cô ấy chính là người bố rư/ợu chè của Vương Ninh.
Mãi đến khi vụ án trong ký túc xá chúng tôi xảy ra, th* th/ể mới bị phát hiện trong bức tường nhà cũ của Vương Ninh.
Nhờ sự kiên nhẫn an ủi của bác sĩ, tôi đã tìm được con đường c/ứu rỗi chính mình.
Từ đó về sau, tính tình tôi bắt đầu trở nên hoạt bát, chủ động quan tâm đến mọi người và sự việc xung quanh.
Đôi lúc tôi nghĩ, có lẽ đây chính là dấu ấn mà sự kiện năm ấy để lại, sẽ theo tôi suốt cả cuộc đời.
Chuyện xưa đã qua mấy năm rồi.
Sau khi tốt nghiệp, tôi chọn mở một nhà hàng Tây tự kinh doanh.
Tiệm nhỏ của tôi nổi tiếng khắp vùng.
Dĩ nhiên không chỉ vì tôi nấu ăn ngon.
Còn bởi vô số thực khách đến đây "chọc gi/ận" tôi.
Kẻ thì đòi gà sốt ớt, người thì gọi mì cà ri, thậm chí còn yêu cầu đồ ăn dặm cho trẻ em.
Họ gọi tôi là "cô gái tốt bụng", tôi luôn cười đáp: "Khách hàng là thượng đế mà."
Một hôm, khu tôi ở đón thêm cư dân mới.
Cô ấy dáng cao ráo, vẻ đẹp mê h/ồn nhưng khả năng võ thuật lại cực cao.
Câu nói truyền kỳ "Ngoảnh lại cười một tiếng, trăm vẻ mê người; ra đò/n một quyền, Lỗ Trí Thân cũng gục" giờ đây đã có hình mẫu thực tế.
Dường như cô ấy có sức hút tự nhiên với tôi, khiến tôi muốn kết thân.
Một hôm, nhìn mái tóc dài mượt ngang lưng và xiên mực nướng trên tay cô ấy, tôi chợt lóe lên ý nghĩ kỳ quặc.
À phải rồi, cô ấy cũng họ Tiết...
"Dinh Dinh, trước đây chị từng c/ắt tóc đầu đinh phải không..."
Cô ấy quay lại đáp: "Đúng rồi đấy."
Tôi: "!!!"