Nhưng khi mở mắt, tôi không còn ở hành lang nữa.

Đồng nghiệp đang dìu tôi về phòng khách sạn.

Sau lưng văng vẳng tiếng Phí Xích...

"Sao uống nhiều thế?"

"Tổng giám đốc bên kia ép rư/ợu quá, ngăn không nổi."

Đồng nghiệp quen Phí Xích, giao tôi cho anh rồi yên tâm rời đi.

Phí Xích một tay ôm lấy tôi, tay kia cầm thẻ phòng mở cửa.

Tôi úp mặt vào vai anh, ngửi thấy mùi hương mát lạnh phảng phất.

"Đi được không?"

Tôi ậm ừ đáp lại.

"Đồ gà, uống bao nhiêu không biết liệu sức à?"

Anh dùng vai đẩy cửa, hơi khom người bế tôi lên.

Cánh tay rắn chắc, ngựk ấm áp.

Đợi khi anh đặt tôi xuống giường, tôi mới lên tiếng:

"Tôi không say."

"Ừ ừ, không say."

Anh bực dọc đặt tôi nằm xuống, tay với ra định cởi cà vạt cho tôi rồi đơ người.

Bởi anh phát hiện ra, tôi thực sự không say.

Ánh mắt rõ ràng, thậm chí còn đang cười với anh.

Phí Xích không biết, có rất nhiều đêm tôi phải nhờ rư/ợu mới đuổi được anh khỏi giấc mơ.

Nên tửu lượng của tôi không tệ, chút rư/ợu này chẳng là gì.

Ngày xưa tôi giả vờ say, lần này, tôi không muốn diễn nữa.

"Vậy bám như bún vào người ta để làm gì?"

"Giả vờ chuyên nghiệp chút thôi~ Cuối năm thăng chức tăng lương không phải mơ nữa."

Phí Xích khẽ "xì" một tiếng: "Khôn hơn rồi đấy, diễn hay thật."

Nói rồi anh kéo ghế ngồi xuống.

"Tôi còn bị lừa, đặt cả canh giải rư/ợu đấy."

Canh giải rư/ợu?

Tôi không nhớ có chi tiết này.

Lúc đó tôi căng thẳng ch*t đi được, đầu óc chỉ nghĩ cách dụ Phí Xích cởi đồ cho mình.

Tiếc là thất bại, anh không những không cởi mà còn cài lại khuy áo cho tôi.

"Say rồi, ngủ đi."

Phí Xích bỏ lại một câu rồi rời phòng.

Dù sau này biết anh không đi, đứng ngoài cửa canh cả đêm, nhưng bị từ chối phũ phàng khi mình chủ động là cú sốc kinh khủng với tôi.

Không muốn nhớ lại đêm đó, tôi ngẩng mặt lên: "Vậy anh thấy tôi ở nhà hàng?"

"Ừ."

Phí Xích không phủ nhận.

"Ông tổng đó tôi quen, tiếng không hay, ăn cả nam lẫn nữ, cậu nên cẩn thận."

"Vậy sao? Cảm ơn anh đã nhắc nhở."

Phí Xích chín chắn hơn nhiều.

Ngày xưa thân thiết hay gặp, không cảm nhận rõ.

Giờ trải qua lại thời thanh xuân của anh, tôi thấy rõ anh trầm ổn hẳn đi.

Khí chất ngang tàng ngày nào được thu nạp vào bộ vest chỉn chu.

Tôi chợt mơ hồ.

Ngày mai trong lễ đính hôn, anh cũng sẽ mặc vest thắt cà vạt chứ?

...

Sẽ không có ngày mai nào hết.

"Đang nghĩ gì?"

Anh vẫy tay trước mặt tôi, khóe miệng nhếch lên nụ cười nhẹ.

Tôi nhìn vào nụ cười đó: "Anh thắt cà vạt đẹp thật."

Phí Xích gi/ật mình, cúi nhìn xuống.

"Vậy sao? Cách thắt nào chẳng giống nhau?"

Anh liếc nhìn cổ áo tôi, bật cười: "Muốn tôi dạy thì nói thẳng đi."

Nói rồi anh cởi cà vạt của mình ra, quàng lên cổ tôi.

"Đầu tiên... giữ chỗ này, vòng qua đây..."

Phí Xích thực sự đang dạy tôi.

Nhưng tôi chẳng nghe gì cả.

"Phí Xích, cà vạt còn hơi ấm của anh."

Ấm quá.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi Chồng Phản Diện Mất Trí Nhớ

Chương 13
Sau khi tên phản diện yandere mất trí nhớ, anh ấy lại một lần nữa yêu tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên. Anh ấy quên mất chúng tôi đã kết hôn, bèn giở trò "cường thủ hào đoạt", giam tôi trong căn biệt thự trên núi tuyết, ngày đêm yêu thương chiều chuộng. Người đàn ông nhìn tôi bằng đôi mắt sâu thẳm như đầm nước, giọng điệu kiềm chế sự điên cuồng. "Anh không làm kẻ thứ ba. Là em ly hôn với chồng cũ, hay để anh khiến anh ấy biến mất vĩnh viễn?" Tôi chớp chớp mắt, ghé sát lại gần, hôn anh ấy một cái. Anh ấy im lặng một lúc, rồi thỏa hiệp. "Được rồi, không ly hôn thì thôi vậy, kẻ không được yêu mới là kẻ thứ ba." Về sau, anh ấy phát hiện tôi mang thai. Tính toán thời gian, đứa trẻ chắc là của "chồng cũ". Sắc mặt tên phản diện xanh mét luôn.
Hài hước
Hệ Thống
Hiện đại
0
Shipper Kinh Dị Chương 8