Không hiểu sao câu này lại châm ngòi lửa gi/ận trong mắt anh. Anh cười lạnh một tiếng, nghiến răng, chộp lấy áo rồi quay đầu bỏ đi.
Tôi sợ anh lại chạy đi chơi cái trò “xe chạy phía trước, h/ồn đuổi phía sau” nguy hiểm đó, không nhịn được nhắc:
“Trên người anh còn có vết thương…”
Đáp lại tôi là tiếng cửa đóng sầm thật mạnh.
Tôi đứng ngẩn người một lúc lâu, rồi chậm chạp ngồi xuống, buộc ch/ặt túi rác có que thử th/ai bên trong.
Quý Khôi không biết rằng, ngoài những lần “hiểu lầm”, “vô tình” đó, giữa chúng tôi còn có một lần ngoài ý muốn thật sự.
Chính lần ngoài ý muốn ấy đã khiến trong cơ thể tôi xuất hiện một sinh mạng không nên tồn tại.
À… vẫn chưa thành hình người, vậy cứ coi nó là “một thứ gì đó” đi.
3
“Đàn ông sao có thể mang th/ai được?”
Đó là câu tôi hỏi bác sĩ.
Bác sĩ nói cấu tạo cơ thể tôi khá đặc biệt, để tôi dễ hiểu còn lấy cả ví dụ liên quan ra, vẽ sơ đồ minh họa.
Nhưng tôi chẳng nghe lọt nổi một chữ.
Bởi vì trời của tôi đã sập rồi.
Trong đầu ong ong hỗn lo/ạn, chỉ nhìn thấy miệng bác sĩ đóng mở liên tục.
Cuối cùng bác sĩ dặn dò, th/ai còn quá nhỏ chưa thể bỏ được, ít nhất phải chờ thêm nửa tháng nữa.
Tôi ngại không dám nói với ông ấy rằng, sau khi đăng ký khám chuyên gia, làm xong kiểm tra, tôi đã hoàn toàn hết sạch tiền rồi.
Tiền lương thực tập vừa nhận đều gửi hết về nhà, mà số tiền ông ta đã nuốt vào thì tuyệt đối không nhả ra.
May mà vẫn còn nửa tháng để gom tiền.
May mà Quý Khôi để lại vịt quay, tối nay không đến mức phải đói bụng.
Trong lòng chắc mẩm tối nay anh sẽ không về ký túc xá, nhưng do dự mãi, tôi vẫn để lại một nửa.
Trước đó Quý Khôi từng nhắc qua, nhà này dùng vịt non nên thịt mềm mọng nước, da giòn rụm, bên trên còn điểm thêm trứng cá muối.
Nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không cưỡng nổi mà nhón thêm một miếng.
Vừa nhét vào miệng, cửa đột nhiên mở ra, dọa tôi suýt nghẹn ch*t.
Quý Khôi xách theo một túi nilon lớn, sắc mặt so với lúc bỏ đi cũng chẳng khá hơn là bao.
Anh ta liếc nhìn phần vịt quay còn lại, giọng điệu châm chọc đầy gai nhọn:
“Chê tôi gh/ê t/ởm, mà vịt quay thì không chê à?”
Tôi cố nuốt xuống rồi vuốt ng/ực thuận khí, khàn giọng giải thích:
“Tôi thật sự không có gh/ét anh, vừa nãy chỉ là cơ thể không thoải mái thôi.”
Sắc mặt Quý Khôi lúc này mới dịu đi đôi chút.
“Qua đây uống th/uốc.”
Thì ra anh ta đi m/ua th/uốc.
“Tôi còn tưởng anh sẽ không quay lại nữa.”
“Không quay về thì đi đâu?”
“Nhà anh chứ đâu.”
Ánh mắt Quý Khôi trầm xuống, xẹt qua một tia lạnh lẽo sắc bén.
“… Cãi nhau rồi.”
Tôi hơi kinh ngạc:
“Lại cãi nhau nữa à?”
Từ năm nhất, Quý Khôi đã được phân cùng ký túc xá với tôi, nhưng mãi đến học kỳ cuối năm tư mới thật sự dọn vào ở.
Một đại thiếu gia xuất thân xã hội đen, ngay cả phòng đơn của trường còn chướng mắt, huống chi là phòng đôi.
Việc anh ta tới ở không phải đột nhiên thích thú gì, mà vì mâu thuẫn với gia đình. Người cha làm việc sấm rền gió cuốn của anh ta c/ắt thẻ, tịch thu nhà cửa, anh ta hết cách lại thêm tức gi/ận nên mới chuyển tới đây.
Đám bạn thường ngày chơi thân với anh ta đều e ngại thế lực nhà họ Quý, chẳng ai dám giúp.
Ngược lại tôi — một người ngoài trước kia chẳng có giao tình — lại không bị hạn chế gì. Từ đồng lương thực tập ít ỏi, tôi cố bóp ra chút tiền, lén dùng đồ điện cấm trong ký túc, mỗi ngày đổi món nấu cho anh ta ăn.