11

Hai đứa tôi đi một cách tiêu sái, hoàn toàn không biết rằng sau đó cả thành phố Vân suýt chút nữa bị lật tung lên.

Thẩm Vân Tân và Lục Nhiên gặp nhau tại tiệc chào mừng của Diệp Lâm Thanh.

Lục Nhiên liếc nhìn vệ sĩ Thẩm Vân Tân mang theo, cười khẩy: "Sao không mang cái người hay mang theo đi cùng?"

Thẩm Vân Tân cười nhạo một tiếng, nhìn quanh một lượt: "Lục tổng cũng không mang em trai theo đấy thôi?"

Nhắc đến chuyện gì đó, mắt Lục Nhiên trở nên dịu dàng: "Tiểu D/ao hai ngày nay không được khỏe, vả lại em ấy cũng không thích những chỗ như thế này."

Thẩm Vân Tân liếc nhìn một cái đầy kh/inh bỉ, buông lời mỉa mai không nặng không nhẹ.

"Lục tổng đúng là cưng chiều 'em trai' quá nhỉ."

Chữ "em trai" được nhấn mạnh một cách đầy ám muội, nghe như là "tình nhân" vậy.

Lục Nhiên đáp: "Không bằng Thẩm thiếu dạy dỗ nghiêm khắc."

Thẩm Vân Tân kiêu ngạo nhướn mày, giọng nói mang chút ý dạy đời: "Điều đó là đương nhiên. Dạy người và dạy chó tất nhiên phải khác nhau rồi. Lục tổng à, cưng chiều nhiều quá người ta sẽ sinh hư đấy..

Lời còn chưa dứt, giây tiếp theo, điện thoại vang lên tiếng thông báo.

Thẩm Vân Tân thong thả mở ra xem, cả người bỗng sững lại.

Lục Nhiên châm chọc: "Không phải là con chó tâm đắc của anh chạy mất rồi chứ?"

Sắc mặt Thẩm Vân Tân âm trầm đến đ/áng s/ợ. Gã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý lời Lục Nhiên nói, lập tức gọi điện cho cấp dưới.

"Tìm ngay Hoắc Lâm cho tôi, dù có phải đào sâu ba thước đất cũng phải tìm ra bằng được!"

Lục Nhiên nhướn mày: "Xem ra chạy thật rồi à? Người với vật nuôi là không giống nhau đâu, dùng chân thành mới đổi lấy được chân thành, Thẩm thiếu nên học hỏi thêm đi."

Cấp dưới ở đầu dây bên kia nói gì đó, Thẩm Vân Tân nghe xong liền cúp máy. Gã quay sang cười mỉa mai Lục Nhiên: "Lục thiếu có thời gian thì lo cho bản thân mình trước đi."

Tim Lục Nhiên hẫng một nhịp, có một linh cảm chẳng lành. Nghĩ đến việc Lục D/ao nói Hoắc Lâm là em trai ruột, Hoắc Lâm đã chạy, chẳng lẽ cậu ấy không...

Thẩm Vân Tân cười đầy á/c ý, nhả ra từng chữ một: "Em trai anh cũng chạy rồi."

Thấy vẻ mặt không tin của Lục Nhiên, gã lạnh lùng bồi thêm một câu: "Người cuối cùng Hoắc Lâm gặp trước khi đi là Lục D/ao. Anh đoán xem, cậu em trai yêu quý của anh giờ có còn ở trong lồng vàng của anh không?"

Tiếp đó, điện thoại của Lục Nhiên vang lên. Thẩm Vân Tân nhìn bằng nửa con mắt rồi quay lưng bỏ đi. Trông thì có vẻ tiêu sái, nhưng thực chất bước chân vô cùng vội vã.

Lục Nhiên bắt máy, đầu dây bên kia là quản gia nhà họ Lục: "Cậu Lục D/ao chiều nay chỉ mang theo điện thoại rồi ra ngoài, giống như mọi khi, bảo là đi gặp bạn."

Sau khi cúp máy, không khí xung quanh Lục Nhiên trở nên cáu bẳn. Hồi lâu sau, hắn gọi điện cho tôi, đương nhiên là tôi không nghe rồi.

Lúc đó, tôi đang ngồi trên máy bay bay đến bên kia đại dương, sẵn sàng đón nhận cuộc sống mới.

12

Tuy nhiên, chuyện gì cũng có thể xảy ra ngoài ý muốn. Ví dụ như lúc này.

Tôi cảm thấy đầu óc choáng váng, nói chưa được vài câu đã muốn nôn rồi. Tôi nghi ngờ nghiêm trọng là hải sản tối qua ăn không được tươi! Nếu không thì sao cứ muốn nôn mãi thế này?

Hoắc Lâm đứng bên cạnh sợ hết h/ồn, lập tức đưa tôi vào bệ/nh viện.

Kết quả kiểm tra vừa ra, Hoắc Lâm cầm tờ báo cáo nhìn trân trân, cả người cứng đờ.

Tôi gi/ật mình. Chẳng lẽ còn trẻ thế này mà tôi đã mắc bệ/nh nan y gì rồi sao?

Tôi đưa tay định cư/ớp tờ giấy nhưng bị Hoắc Lâm né được. Nó nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi, cuối cùng hỏi một câu: "Anh ơi, anh là... người nằm dưới à?"

Tôi ngẩn người: "Lẽ nào... em là người nằm trên?"

Cả hai chúng tôi cùng im lặng. Hoắc Lâm lẩm bẩm trong sự sụp đổ:

"Em đã bảo mà, cái vóc dáng và khí thế đó của Lục Nhiên, sao có thể là một tiểu 0 bi/ến th/ái được chứ."

"Đầu óc em hỏng thật rồi, lại cứ tưởng anh trai em có thể giỏi giang đến mức đ/è được Lục Nhiên, chắc em đi/ên rồi."

Thằng nhóc Hoắc Lâm này sao cứ lảm nhảm cái gì thế không biết.

"Rốt cuộc anh bị làm sao? Em nói đi chứ!"

Hoắc Lâm không nói gì, kéo tôi cùng tờ báo cáo vào văn phòng bác sĩ.

Bác sĩ xem xong, nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt rồi nhiệt tình nắm lấy tay Hoắc Lâm: "Chúc mừng cậu, vợ cậu mang th/ai rồi!"

Tôi đứng hình tại chỗ.

Cái gì cơ? Chưa nói đến chuyện Hoắc Lâm có phải chồng tôi hay không, nhưng "vợ", rồi lại "mang th/ai" á? Hai cái cụm từ này ghép lại với nhau không thấy sai quá sai sao? Bác sĩ ơi, ông có nghĩ đến cảm nhận của tôi không hả?

"Đã được tám tuần rồi, tuy còn hơi nhỏ nhưng rất khỏe mạnh."

Đúng là khỏe thật, khỏe đến mức bây giờ tôi mới biết.

Tôi được Hoắc Lâm dìu ra ngoài. Tôi thực sự muốn khóc ch*t đi được.

"Em ơi, sao anh lại mang th/ai được chứ? Anh là đàn ông mà!"

Tôi túm cánh tay nó, khóc đến hụt cả hơi, tôi thật sự thảm quá mà.

Hoắc Lâm lại vỗ vai an ủi tôi: "Bác sĩ nói anh là trường hợp cực kỳ hiếm gặp, coi như có hai bộ cơ quan, bỏ đứa bé đi sẽ rất nguy hiểm, hay là... cứ giữ lại đi."

Tôi ôm lấy cái bụng mỡ mà tôi vốn chỉ nghĩ là do mình b/éo lên, cảm thấy mệt mỏi rã rời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau Khi Ly Hôn Vợ Tôi Mang Theo Con Bỏ Trốn

Chương 8
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, HE, Tình cảm, Truyện ngọt, Sinh con, Hào môn thế gia, ABO, Gương vỡ lại lành, Chủ thụ, Hợp đồng tình nhân, 1v1, Đời thường, Mang thai bỏ trốn. Hứa Vãn Tinh là đứa con riêng thất lạc bên ngoài của nhà họ Hứa. Sau khi mẹ qua đời, cậu được đón trở về nhà họ Hứa, trở thành nhị thiếu gia của gia đình, còn bị cha sắp đặt gả cho người thừa kế tập đoàn Hoắc thị là Hoắc Uyên - một Alpha bị rối loạn tin tức tố. Không ai coi trọng cuộc liên hôn chính trị này, thậm chí những người trong giới đều đang đợi xem khi nào cậu sẽ bị anh đuổi ra khỏi nhà. Hứa Vãn Tinh dọn vào căn nhà như lồng giam mà anh đã tỉ mỉ chuẩn bị cho cậu, phối hợp cùng anh tham dự từng buổi yến hội được lên kế hoạch kỹ lưỡng. Vào lúc thỏa thuận hôn ước kết thúc, một lần ngoài ý muốn đã chấm dứt cuộc hôn nhân hữu danh vô thực này. Hai tay của cậu bị cà vạt trói chặt ở đầu giường, tuyến thể sau gáy bị Alpha trong kỳ phát tình đánh dấu hết lần này đến lần khác. Tiếng khóc thút thít của cậu trở thành liều thuốc độc chí mạng đối với anh, anh không ngừng dỗ dành cậu, bắt cậu phải giải phóng tin tức tố Omega. " Vợ ơi, đánh dấu vĩnh viễn có được không? " Sau khi kỳ phát tình kết thúc, hai người lại quay về quỹ đạo cũ. Hoắc Uyên nhìn bản thỏa thuận ly hôn trên bàn, cổ họng như bị nghẹn lại, hồi lâu mới nghe thấy giọng nói của chính mình: "Nhất định phải ly hôn sao?" Hứa Vãn Tinh im lặng ký tên của mình vào. Ngày hôm đó trời mưa rất lớn làm mờ đi tầm mắt của anh, anh không nhận ra tay của cậu vẫn luôn che lấy phần bụng hơi nhô lên. Hướng dẫn đọc truyện: Không phải thể loại truy thê hỏa táng tràng, tình cảm của hai người tiến triển dần dần, không có tình tiết cẩu huyết. Truyện ngọt ngào thiên về đời thường, có chút dư vị chua xót nhẹ nhàng. Từ khóa: Sinh con, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, hợp đồng yêu đương, ABO, HE. Nhân vật chính: Hứa Vãn Tinh, Hoắc Uyên. Tóm tắt một câu: Xin lỗi, bản thỏa thuận ly hôn này tôi không ký. Thông điệp: Trân trọng người trước mắt.
ABO
Cách biệt tuổi tác
Boys Love
1.88 K