Bà nội tôi đang kể chuyện thì đột nhiên dừng lại.
Bà nhìn đống lửa trước mặt, rồi bất ngờ dẫm mạnh một cước vào đó.
Trình Tường chộp lấy Vương Quy đang định bỏ chạy, cùng với em trai tôi đ/è nghiến anh ta xuống đất.
"Các người buông tôi ra!" Đôi mắt Vương Quy lộ rõ vẻ k/inh h/oàng tột độ, anh ta giãy giụa đi/ên cuồ/ng, "Các người rốt cuộc là thứ gì? Là m/a sao?"
"Tại sao lại muốn hại tôi?"
Anh ta vừa giãy giụa vừa ngước nhìn tôi: "Quý Hân, c/ứu anh với! Em cũng nghe ra rồi đúng không?"
"Bọn họ là m/a! Họ đang đi tìm người thế mạng!"
Tôi gật đầu, rồi ngồi phịch lên người anh ta, đ/è ch/ặt xuống: "Em nghe ra rồi. Nhưng câu chuyện m/a của em, anh vẫn chưa được nghe đâu."
Bạn trai tôi trong một khoảnh khắc đã hiểu ra điều gì đó, anh ta trợn tròn mắt, sắc mặt lập tức trở nên trắng bệch:
"Anh không nghe nữa, anh không nghe nữa!" Vương Quy lắc đầu nguầy nguậy, "Anh không muốn nghe!"
"Ồ đúng rồi," tôi nhìn xuống người bạn trai dưới thân, "Quên chưa nói với anh, Trình Tường sau khi được nhận nuôi đã đổi tên, trước khi đổi, cô ấy là chị họ của em."
Vương Quy gào lên đ/au đớn: "Anh đâu có ng/u, nghe đến giờ này thì anh đã sớm hiểu ra rồi!"
Anh ta c/ầu x/in tôi: "Vừa nãy em đã dập tắt hai ngọn lửa dương của anh rồi, đúng không?"
"Em tha cho anh đi, được không?"
"Anh yêu em nhiều như vậy, nể tình chúng ta từng có một đoạn thời gian bên nhau, em tha cho anh đi, c/ầu x/in em đấy."
Tôi nghiêng đầu, để lộ ra những vết hằn trên cổ.
Vừa mở miệng, chiếc lưỡi tím tái rơi ra ngoài.
Trên mặt tôi, dáng vẻ q/uỷ quyệt hiện rõ: "Anh yêu em?"
"Trước thì điều tra gia đình em, vừa nãy lại xúi giục em đi ch*t thay anh, thế mà gọi là yêu à?"
"Nói thật cho anh biết nhé, làm gì có chuyện q/uỷ che mắt nào.”
“Cũng chẳng có kiêng kỵ gì mà chưa kể xong chuyện thì không được rời đi, tất cả đều là lừa anh thôi.”
“Ngay từ đầu, chính anh là người tự nguyện chọn theo em về nhà.”
“Hơn nữa vừa nãy có vô số cơ hội để anh bỏ chạy, nhưng anh đều bỏ lỡ vì sợ hãi.”
“Đã ở lại nghe hết câu chuyện rồi, thì không còn lý do gì để tha cho anh nữa.”
“Suy cho cùng, chính anh là kẻ tự nguyện."
Tôi vươn tay, chụp lấy đầu anh ta.
Trong chớp mắt, ngọn lửa trong chậu hoàn toàn tắt ngấm.
Bạn trai tôi ch*t rồi, tôi đã tìm được một kẻ thế mạng.
Nữ q/uỷ đã tha cho tôi.
Tôi được giải thoát.
Bà nội và hai người kia đưa tiễn tôi rời đi.
Tôi ôm họ vào lòng: "Vậy con lên đường trước đây. Mọi người cũng nhanh lên nhé, con đợi dưới âm phủ."
Họ gật đầu, nhìn về phía tân q/uỷ Vương Quy đang co rúm lại với khuôn mặt nhăn nhó: "Mày làm gì thế? Còn không mau đi tìm kẻ thế mạng đi?"
Vương Quy nhìn x/ác ch*t của chính mình, vẫn còn đang trong cơn suy sụp.
Tôi vẫy tay với anh ta, từ biệt gia đình rồi bay về phía miếu Thành Hoàng gần nhất.
Thực ra chúng tôi đã bàn bạc từ lâu rồi.
Bất kể là ai trốn thoát được, đều phải đến kiện với ngài Thành Hoàng.
Không thể để gia đình tôi tiếp tục làm những linh h/ồn cô quạnh được.
Chỉ là tôi phải bịa ra một lý do thật khéo, đổ hết mọi tội lỗi lên đầu sản q/uỷ.
Xem ra, lại phải bịa ra một câu chuyện m/a mới rồi.