Đừng nói chuyện với cái cây đó

Chương 10

08/06/2024 17:02

Tôi chạy ra khỏi phòng học, chuẩn bị tìm Ninh Tiểu Thuần thương lượng kế sách.

Nhưng trong phòng học "dưa hấu" trống rỗng, không có lấy một người, bao gồm cả Ninh Tiểu Thuần.

Tim tôi đ/ập thình thịch - Nếu như thiếu mất tình báo của Ninh Tiểu Thuần, e là tôi rất khó sống tiếp!

Bắt buộc phải tìm được cô ta.

Tôi thử tìm cô ta ở phòng vệ sinh nữ gần đấy, nhưng Ninh Tiểu Thuần không hề ở đó.

Ngay khi tôi thất vọng rời đi, một bàn tay lại kéo tôi vào trong tủ chứa chổi.

"Yên lặng! Nếu như bị "bác nông dân" phát hiện, chúng ta sẽ ch*t chắc!"

Trong một khắc tôi còn cho rằng cô ta là Ninh Tiểu Thuần, kết quả nhận ra nữ sinh này để tóc ngắn ngang vai, thân hình đầy đặn nở nang, cho dù mặc đồng phục trường cũng khó che được vẻ gợi cảm.

Cô ta nói mình tên Ngữ Băng, là học sinh lớp nho.

Tôi hỏi cô ta "bác nông dân" rốt cuộc là thứ gì, cô ta liên tục lắc đầu: "Không biết, tôi chưa từng thấy, tôi chỉ biết học sinh từng thấy "bác nông dân" đều đã ch*t."

Tôi nghe mà sợ hết h/ồn.

Tôi còn muốn hỏi cô ta rất nhiều chuyện liên quan đến trường học này, nhưng Ngữ Băng đã chặn miệng tôi ra hiệu tôi im lặng.

Tôi nghe thấy bên ngoài phòng vệ sinh truyền tới tiếng bước chân nặng nề.

Một người đàn ông cường tráng cao lớn đi vào phòng vệ sinh, chiều cao của ông ta phải trên 2m, cân nặng gần 300 cân, không những được trang bị vũ khí đầy đủ mà còn cầm một khẩu sú/ng nạp đạn kiểu bơm.

Bác nông dân nhìn xung quanh bốn phía, sau đó ngắm chuẩn phòng đơn hai bên b/ắn một lượt, viên đạn sắt nóng bỏng xuyên thẳng qua mấy lớp nhựa.

Tôi nghe thấy trong phòng đơn vang lên một tiếng kêu đ/au, hóa ra còn có người khác trốn ở đây.

"Tôi đầu hàng! Tôi đã bị thương! Xin ông tha cho tôi!"

Người kia muốn đi ra nhưng bác nông dân đi đến trước phòng đơn, giơ sú/ng b/ắn lo/ạn liên tiếp vào bên trong.

"Bằng!"

"Bằng!"

"Bằng!"

"Bằng!"

"Bằng!"

"Bằng!"

Tôi sợ hãi hít sâu, nhưng không dám phát ra tiếng nào, tôi sợ người tiếp theo bị b/ắn ch*t chính là tôi.

Lúc này Ngữ Băng ra hiệu với tôi, chúng tôi lén lút chuồn ra ngoài từ phía sau bác nông dân.

Này, việc này thật sự kinh khủng quá.

Đối phương là người đàn ông cao lớn có thể đ/á/nh bại Schwarzenegger ở thời kỳ hoàng kim, chưa kể hỏa lực mạnh mẽ có thể trấn áp, tôi không thể nào chống lại được ông ta.

Lúc này Ngữ Băng nói với tôi có một nơi tốt, cô ta nói tầng 5 ký túc trường có một bệ đặt cục nóng điều hòa, có thể trèo lên đó đợi gi*t chóc kết thúc, lần trước cô ta đã thoát một kiếp nạn bằng cách này.

Thế là chúng tôi mau chóng chạy tới tầng 5, kết quả nhận ra phúc địa này đã bị người khác nhanh chân đến trước, hơn nữa còn không ít người, đang có năm người đang chen chúc ở đó.

Năm người này vừa nhìn Ngữ Băng thân hình nóng bỏng, lập tức tỏ ý trên này còn đủ chỗ, có thể để cô ta đứng lên.

Nhưng đối với tôi thì hoàn toàn là vẻ mặt khác.

May thay Ngữ Băng kiên quyết muốn dẫn theo tôi, cô ta nói chúng tôi là một đôi, nếu như tôi không lên cô ấy cũng tuyệt đối không lên, lúc này tôi mới một chỗ chen chân.

Kết quả chính là 7 người chúng tôi cùng nhau chen chúc trên cái bậc chật hẹp còn chỉ cao mấy chục mét, không cẩn thận là sẽ ngã thịt nát xươ/ng tan luôn.

Nhưng cho dù như vậy cũng tốt hơn chạy đua với đạn trong tòa dạy học, bởi vì tôi nghe thấy có mấy tiếng sú/ng, không hề nghi ngờ mà chắc chắn có hơn một bác nông dân.

Tôi không biết Ninh Tiểu Thuần có thể sống sót dưới tình huống thế này hay không, hơn nữa nói thật thì hiện tại tự mình giữ mình cũng còn khó, căn bản không có tâm tư dư thừa nào đi lo lắng cho cô ta.

Ngay lúc này, một nắm đ/ấm to như chảo cát đột nhiên đ/ập vỡ cửa sổ trước mặt, một khẩu AK47 lắp thêm đầu sú/ng nhắm vào trán tôi.

Toi rồi, này thì ch*t chắc rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm