Tống Dương tỉnh lại.

May mắn được cấp c/ứu kịp thời nên không nguy hiểm.

Nhưng cậu không còn nhớ tôi.

Mọi ký ức của cậu về tôi đều bị xóa sạch.

Cùng tất cả dấu vết chung sống của chúng tôi.

Hình ảnh chung biến mất, phòng ốc trở về nguyên trạng.

Không ai nhớ rằng chúng tôi từng gắn bó như hình với bóng.

Mọi người mặc định chúng tôi là hai người xa lạ.

Sáu năm qua như giấc mộng hư ảo.

Một giấc mơ đẹp đẽ đến mức không thể tin nổi.

Giọng nói cơ học lại vang lên trong đầu.

Nó có vẻ vừa gi/ận dữ vừa bất lực.

Nó giải thích do tôi can thiệp th/ô b/ạo vào cốt truyện, hệ thống chính đã kích hoạt chế độ phòng thủ.

Tống Dương bị tước ý thức chủ thể, rơi vào trạng thái nhân vật.

Nhưng nó nói thêm, do ý chí đ/ộc lập của tôi quá mạnh, hệ thống chính từ bỏ thế giới này.

Nhưng tôi đếch quan tâm cái thế giới ch*t ti/ệt này.

Tôi chỉ lo cho Tống Dương của tôi.

Hệ thống im lặng hồi lâu, cuối cùng đáp:

[Nhân vật có tỷ lệ nhỏ thức tỉnh, nhưng cơ hội cực kỳ mong manh.]

[Không thể đoán trước tương lai, chúc ngài may mắn.]

Thời gian lặng lẽ trôi.

Tôi cần tiền, cần quyền lực để bảo vệ Tống Dương.

Thế là tôi dùng vài th/ủ đo/ạn để trở thành người cầm quyền nhà họ Tạ.

Trong khi đó, Tống Dương bắt đầu tiếp cận tôi, liên tục chống đối.

Nhưng tôi biết đó chỉ là hành động vô thức dưới sự điều khiển của nhân vật.

Đôi khi cậu vô thức nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt hoang mang.

Như đang cố gắng nhận ra tôi là ai.

Những lúc ấy, tim tôi đ/ập thình thịch.

Tôi nín thở cầu mong lần này cậu nhất định nhận ra tôi.

Nhưng kết quả mỗi lần đều đ/au lòng.

Đôi lúc tôi tự hỏi, phải chăng vì quá tham lam nên mới bị trừng ph/ạt thế này?

Kết cục của lòng tham yêu chính là yêu mà không có được.

Thế nên tôi không dám vượt giới hạn, chỉ âm thầm ở bên cậu.

Tôi không biết khi nào cậu sẽ hồi phục ký ức.

Có thể rất nhanh, cũng có thể là mãi mãi.

Nhưng tôi sẽ đợi.

Dù phải ôm theo tuyệt vọng, đ/au thương và khổ đ/au.

Khoảnh khắc Tống Dương thức tỉnh, tôi suýt không kìm được bàn tay r/un r/ẩy.

Tiểu thiếu gia ngốc thật đáng yêu, còn cố nói mượn cớ tìm gia sư.

Tôi muốn cười mà cũng muốn khóc.

Cậu vẫn chưa nhớ lại mọi thứ.

Nhưng tôi biết Dương Dương mà tôi quen biết rốt cuộc đã trở về.

Cậu không biết thân phận thật của tôi, tôi cũng không dám làm cậu gi/ật mình.

Chỉ có thể dùng danh nghĩa gia sư, ở bên cạnh cậu từng phút từng giây.

Tôi vẫn như xưa, lau tóc cho cậu, dạy cậu chơi boxing.

Khi cậu lên cơn hen vì dị ứng, tôi ôm ch/ặt cậu, sợ đến nghẹt thở.

Tôi tuyệt đối không cho phép Tống Dương gặp nguy hiểm lần nữa.

Tôi yêu Tống Dương hơn cả mạng sống của mình.

Nhưng tôi không dám nói ra, chỉ dám mượn cớ trò chơi để đ/á/nh cắp một nụ hôn.

Tôi là kẻ hèn nhát, chẳng dám mong Tống Dương đáp lại tình yêu cuồ/ng si ấm ức này.

Vì thế khi Tống Dương hồi phục ký ức và chủ động hôn tôi, đầu óc tôi trống rỗng.

Nụ hôn ngọt ngào, tôi ngửi thấy hương bạc hà.

Trái tim đ/au nhói.

Hóa ra khi vui sướng đến cực điểm, cảm giác lại giống nỗi đ/au thế này.

Nước mắt tuôn rơi.

Tất cả những chờ đợi tuyệt vọng, yêu đơn phương vô vọng, đều được đền đáp trong khoảnh khắc này.

Tôi ôm ch/ặt Tống Dương, hôn cậu một cách mãnh liệt, muốn ngh/iền n/át cậu vào lồng ng/ực mình.

Dương Dương, anh yêu em, hơn cả chính bản thân anh.

Anh yêu lúm đồng tiền của em, yêu chiếc răng nanh, yêu sự phóng khoáng ngang tàng, yêu nhiệt huyết không sợ hãi.

Anh yêu tất cả về em, yêu mọi thứ thuộc về em.

Anh sẽ yêu em đến tận phút cuối đời.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vậy thì làm em gái hắn đi.

Chương 7
Mẹ ta là ân nhân cứu mạng Phu nhân Uy Viễn Hầu. Để báo đáp, Tần phu nhân đã tự ý đính ước ta với Tứ công tử Phủ Hầu - Chu Phùng Niên. Chu Phùng Niên tính tình ngang ngược, đối với ta lạnh nhạt vô tình. Hắn còn cấu kết với người khác trêu chọc ta. Khi Tần phu nhân sai người đánh hắn trượng, hắn vẫn không chịu cúi đầu, gào thét vào mặt ta: "Ai bảo nàng cứ khăng khăng làm hôn thê của ta? Rõ ràng là tham phú quý, đáng ghét chết đi được!" Sau khi tái sinh, ta bỗng tỉnh ngộ. Suốt thời gian qua, thứ ta ngưỡng mộ chính là sự ngỗ ngược có hậu thuẫn của Chu Phùng Niên. Thế là ta thỉnh cầu Tần phu nhân nhận ta làm dưỡng nữ. Mong phu nhân tìm cho ta một lang quân đáng tin cậy, như thế cũng coi là báo đáp. Sau khi thay đổi thân phận, đãi ngộ khác hẳn trước kia. Chỉ có một chữ để diễn tả: Đã!
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0