Kẻ Đòi Mạng

Chương 8

18/03/2026 00:55

Dù sao anh ta cũng ở chung với ba cái x/ác suốt dọc đường, cho dù đã thay quần áo, lau rửa qua loa thì mùi m.á.u tanh trên người cũng đâu dễ dàng bay sạch như thế.

Nhưng anh ta lại lắc đầu.

Tiếp tục kể...

Cậu bạn đó nhìn thấy vết thương do ch.ó c.ắ.n trên tay tôi, liền cười nhạo ầm ĩ hỏi có phải tôi ghé vào bụi cây đi vệ sinh nên bị ch.ó nhà ai c.ắ.n cho không.

Lúc đó tôi mới phản ứng lại, tay mình thế mà lại bị ch.ó c.ắ.n.

Dọc đường đi quá mức căng thẳng, tôi hoàn toàn không hề chú ý tới vết thương vẫn luôn rỉ m.á.u. Điều này cũng làm cho người tôi dính đầy m.á.u.

Cậu ta cười nói, nhìn cái dáng vẻ t.h.ả.m hại của tôi là biết ngay tôi bị ch.ó b/ắt n/ạt.

Sau đó cậu ta liền ra vẻ đắc ý khoe khoang trước đây mình đã đ.á.n.h đuổi bao nhiêu con ch.ó hoang, phải chạy xe tải đường dài thế nào mới không bị đói.

Vốn dĩ đổ cát xong là tôi định đi ngay nhưng tôi không chịu nổi cái điệu bộ hống hách của cậu ta, bèn mở cửa ghế phụ, lôi x/ác con ch.ó vàng ra.

Tôi nói: Tuy con s/úc si/nh này c.ắ.n tao nhưng tao đã đ/ập c.h.ế.t tươi nó rồi.

Vốn định tìm chỗ ch/ôn nhưng con s/úc si/nh này dám c.ắ.n tao một cái, không làm th!t nó thì không hả dạ.

Người trên công trường nghe nói có th!t ch.ó ăn, liền xúm hết cả lại.

Nhóm lửa, bắc nồi, đun nước làm một mạch thoăn thoắt.

Lúc đó cũng đã sắp đến giờ ăn. Tôi cũng thật sự đói meo rồi.

Nhưng th!t ch.ó nấu xong, tôi lại chỉ ăn được đúng hai miếng.

Đó rõ ràng là con ch.ó tôi mang tới, thế mà đám người kia ăn lấy ăn để, nhoáng cái đã tranh nhau sạch bách.

Bọn họ ăn th!t, tôi lại chỉ có thể gặm đống màn thầu nguội ngắt còn thừa của họ.

Nhưng cũng may, từ miệng đám công nhân đó, tôi nghe được cụm từ “đóng cọc sống” (đả sinh trang/ yểm bùa bằng người sống).

Tôi vẫn luôn rầu rĩ không biết xử lý cái x/ác của hai ông cháu kia thế nào.

Chỗ chúng tôi làm là công trình xây cầu. Nơi thâm sơn cùng cốc, chẳng có nhân chứng nào cả.

Thay vì nhọc công tìm chỗ ch/ôn cất hai ông cháu, lại còn ôm cái rủi ro bị đào lên.

Chi bằng tôi tìm cơ hội ném hai ông cháu họ vào hố bê tông làm cọc sống, như vậy thì cả đời này cũng chẳng ai phát hiện ra.

Tôi đã làm được, tốn rất nhiều sức lực mới lén lút ném được hai ông cháu vào đó.

Vừa bật công tắc, x/ác hai ông cháu chớp mắt đã bị đổ tràn lấp mất.

Thế nhưng!

Cô không tưởng tượng được đám công nhân đó t/ởm lợm đến mức nào đâu.

Bọn họ nói, vì tôi lỡ tay chạm vào công tắc, đổ bê tông trước thời hạn.

Bọn họ trừ của tôi tám trăm tệ tiền công vận chuyển, lại còn bắt tôi đền ba ngàn tệ tiền bồi thường thiệt hại.

Lũ s/úc si/nh ăn cháo đ/á bát đó, rõ ràng vừa mới húp th!t ch.ó của tôi xong, ngoảnh mặt đi đã lật lọng không nhận người!

Tôi tức phát đi/ên, cãi nhau to với bọn họ nhưng tôi thân cô thế cô, làm sao làm lại cả đám công nhân đông đúc đó.

Huống hồ lúc đó tôi chỉ muốn rời đi cho nhanh, xe của tôi mà không rửa thì bốc mùi mất.

Tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt đền tiền.

Lái xe đến một con sông hoang dã, xách nước đến rá/ch cả da tay, mới rửa sạch được vết m.á.u trên xe.

Nhưng từ sau lần đó, tôi không dám lái xe tải hạng nặng ra đường nữa, lúc nào cũng có cảm giác lạnh sống lưng.

Không lâu sau, tôi b/án chiếc xe tải đi, không làm nghề chở hàng nữa.

Đó là toàn bộ quá trình xảy ra vào bảy năm trước.

Hạ Đại Đảm tung tung cái kích nâng gầm trên tay hai cái: “Tôi đã kể hết những gì cô muốn nghe rồi đấy.”

“Bây giờ cô lập tức đưa tôi ra khỏi đây, nếu không thì mặc kệ m/a với q/uỷ gì sất, tôi tiễn cô thành m/a trước.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Cạm bẫy Chương 8
7 Shipper Kinh Dị Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
10 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Không đi vào vết xe đổ

Chương 22
Quý phi quỳ dài trước điện Dưỡng Tâm, cầu xin Hoàng đế ban hôn cho con trai độc nhất của bạn thân bà với Thuần An quận chúa Cố Thần Vũ. Bà là người được sủng ái nhất hậu cung, bệ hạ không điều gì là không thuận theo. Có người nhắc nhở Quý phi rằng, Cố Thần Vũ vẫn còn hôn ước với ta. Quý phi phất tay một cái: "Vậy thì ban hôn Cố Thần Vũ cho Tứ công chúa của ta là được." Kiếp trước, khi nghe tin, ta sống chết không chịu đồng ý. Cố Thần Vũ cũng thề non hẹn biển với ta, nói thà đắc tội với Quý phi chứ nhất quyết không rời xa ta. Cuối cùng, hôn sự của ta và Tứ công chúa bị hủy bỏ, nhưng nàng lại nhận lời cầu hôn của Lục Hồng. "Thánh chỉ không thể trái, ta cũng không còn cách nào khác. Chàng hãy ở bên ta với thân phận diện thủ được không? Danh phận có chút ủy khuất, nhưng trong lòng ta, chàng mãi là người chồng duy nhất." Ta đã tin. Kết hôn ba năm, tình cảm mặn nồng như keo sơn. Cho đến khi ta vừa khỏi bệnh nặng, lại bắt gặp nàng lưu lại trong phòng Lục Hồng qua đêm. Sau đó, con gái ta đuối nước mà chết, nàng cũng đang bận chăm sóc Lục Hồng giả bệnh, nhất quyết không chịu liếc nhìn đứa trẻ lấy một cái. Từ đó, ta đổ bệnh nằm liệt giường.
Sảng Văn
Nữ Cường
0