Kẻ Đòi Mạng

Chương 8

18/03/2026 00:55

Dù sao anh ta cũng ở chung với ba cái x/á/c suốt dọc đường, cho dù đã thay quần áo, lau rửa qua loa thì mùi m.á.u tanh trên người cũng đâu dễ dàng bay sạch như thế.

Nhưng anh ta lại lắc đầu.

Tiếp tục kể...

Cậu bạn đó nhìn thấy vết thương do ch.ó c.ắ.n trên tay tôi, liền cười nhạo ầm ĩ hỏi có phải tôi ghé vào bụi cây đi vệ sinh nên bị ch.ó nhà ai c.ắ.n cho không.

Lúc đó tôi mới phản ứng lại, tay mình thế mà lại bị ch.ó c.ắ.n.

Dọc đường đi quá mức căng thẳng, tôi hoàn toàn không hề chú ý tới vết thương vẫn luôn rỉ m.á.u. Điều này cũng làm cho người tôi dính đầy m.á.u.

Cậu ta cười nói, nhìn cái dáng vẻ t.h.ả.m hại của tôi là biết ngay tôi bị ch.ó b/ắt n/ạt.

Sau đó cậu ta liền ra vẻ đắc ý khoe khoang trước đây mình đã đ.á.n.h đuổi bao nhiêu con ch.ó hoang, phải chạy xe tải đường dài thế nào mới không bị đói.

Vốn dĩ đổ cát xong là tôi định đi ngay nhưng tôi không chịu nổi cái điệu bộ hống hách của cậu ta, bèn mở cửa ghế phụ, lôi x/á/c con ch.ó vàng ra.

Tôi nói: Tuy con s/úc si/nh này c.ắ.n tao nhưng tao đã đ/ập c.h.ế.t tươi nó rồi.

Vốn định tìm chỗ ch/ôn nhưng con s/úc si/nh này dám c.ắ.n tao một cái, không làm thịt nó thì không hả dạ.

Người trên công trường nghe nói có thịt ch.ó ăn, liền xúm hết cả lại.

Nhóm lửa, bắc nồi, đun nước làm một mạch thoăn thoắt.

Lúc đó cũng đã sắp đến giờ ăn. Tôi cũng thật sự đói meo rồi.

Nhưng thịt ch.ó nấu xong, tôi lại chỉ ăn được đúng hai miếng.

Đó rõ ràng là con ch.ó tôi mang tới, thế mà đám người kia ăn lấy ăn để, nhoáng cái đã tranh nhau sạch bách.

Bọn họ ăn thịt, tôi lại chỉ có thể gặm đống màn thầu ng/uội ngắt còn thừa của họ.

Nhưng cũng may, từ miệng đám công nhân đó, tôi nghe được cụm từ “đóng cọc sống” (đả sinh trang/ yểm bùa bằng người sống).

Tôi vẫn luôn rầu rĩ không biết xử lý cái x/á/c của hai ông cháu kia thế nào.

Chỗ chúng tôi làm là công trình xây cầu. Nơi thâm sơn cùng cốc, chẳng có nhân chứng nào cả.

Thay vì nhọc công tìm chỗ ch/ôn cất hai ông cháu, lại còn ôm cái rủi ro bị đào lên.

Chi bằng tôi tìm cơ hội ném hai ông cháu họ vào hố bê tông làm cọc sống, như vậy thì cả đời này cũng chẳng ai phát hiện ra.

Tôi đã làm được, tốn rất nhiều sức lực mới lén lút ném được hai ông cháu vào đó.

Vừa bật công tắc, x/á/c hai ông cháu chớp mắt đã bị đổ tràn lấp mất.

Thế nhưng!

Cô không tưởng tượng được đám công nhân đó t/ởm lợm đến mức nào đâu.

Bọn họ nói, vì tôi lỡ tay chạm vào công tắc, đổ bê tông trước thời hạn.

Bọn họ trừ của tôi tám trăm tệ tiền công vận chuyển, lại còn bắt tôi đền ba ngàn tệ tiền bồi thường thiệt hại.

Lũ s/úc si/nh ăn cháo đ/á bát đó, rõ ràng vừa mới húp thịt ch.ó của tôi xong, ngoảnh mặt đi đã lật lọng không nhận người!

Tôi tức phát đi/ên, cãi nhau to với bọn họ nhưng tôi thân cô thế cô, làm sao làm lại cả đám công nhân đông đúc đó.

Huống hồ lúc đó tôi chỉ muốn rời đi cho nhanh, xe của tôi mà không rửa thì bốc mùi mất.

Tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt đền tiền.

Lái xe đến một con sông hoang dã, xách nước đến rá/ch cả da tay, mới rửa sạch được vết m.á.u trên xe.

Nhưng từ sau lần đó, tôi không dám lái xe tải hạng nặng ra đường nữa, lúc nào cũng có cảm giác lạnh sống lưng.

Không lâu sau, tôi b/án chiếc xe tải đi, không làm nghề chở hàng nữa.

Đó là toàn bộ quá trình xảy ra vào bảy năm trước.

Hạ Đại Đảm tung tung cái kích nâng gầm trên tay hai cái: “Tôi đã kể hết những gì cô muốn nghe rồi đấy.”

“Bây giờ cô lập tức đưa tôi ra khỏi đây, nếu không thì mặc kệ m/a với q/uỷ gì sất, tôi tiễn cô thành m/a trước.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
3 Tắt đèn Chương 8
11 Nốt tử thi Chương 8
12 Ngôi Sao May Mắn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm

Có con với anh em tốt thì đã sao?

Tôi cùng anh bạn thân xuyên vào thế giới ABO. Hai đứa tôi trở thành hai người cha đoản mệnh của nam chính trong tiểu thuyết. Hệ thống yêu cầu chúng tôi phải sinh ra nam chính thì mới có thể trở về thế giới thực. Anh bạn thân an ủi tôi: "Không sao đâu, cậu chỉ cần nhắm mắt lại, nằm xuống giường là xong." Xong cái đầu cậu ấy! Tại sao cậu là Alpha còn tôi lại là Omega? Một thằng đàn ông thẳng tắp như tôi mà cũng phải sinh con ư? Bị dồn vào đường cùng, cuối cùng chúng tôi vẫn phải sinh ra nam chính. Sau khi thuận lợi trở về thực tại, tôi chưa kịp phản ứng gì thì anh bạn thân đã thở ngắn than dài. Tôi đành an ủi cậu ấy: "Không sao đâu, dù có sinh con thì chúng ta vẫn là anh em mà!" Cậu ấy nhìn tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi. Khi bầu không khí đang trở nên kỳ quặc, hệ thống đột ngột thông báo rằng con trai của chúng tôi đã tìm đến nơi. "Ký chủ, nam chính nhỏ không thể chấp nhận việc hai người rời đi, hiện tại thằng bé sắp hủy diệt cả thế giới đó rồi! Vì vậy chúng tôi đành đưa nó đến tìm hai người!" Tôi nhìn chằm chằm vào đứa nhóc 5 tuổi đang khóc đến chảy cả nước mũi, tay ôm khư khư con gấu bông trước mặt. Chính là nó? Kẻ hủy diệt thế giới?
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
272