Một bữa cơm ấy khiến lòng ta thấp thỏm chẳng yên, ngũ vị tạp trần.

Chỉ có Tiêu Ngọc Minh là ăn uống ngon lành, đường đường một vị Thủ phụ mà lại như kẻ chưa từng được ăn món ngon bao giờ.

Hẳn là ăn quen khẩu vị kinh thành, thỉnh thoảng nếm chút món quê mùa, liền thấy mới lạ chăng.

Thấy hắn vui vẻ, ta dè dặt mở lời:

“Nghe nói Dung đại nhân sắp cùng Công chúa thành thân, đến ngày thành thân… đại nhân sẽ đi chứ?”

Hắn hơi cụp mắt, trầm giọng đáp:

“Đi.”

“Đại nhân… có thể mang thiếp theo để dự lễ chăng?”

Nghĩ tới lời á/c đ/ộc của D/ao Cơ hôm trước, ta sợ hắn hiểu lầm, bèn vội vàng bổ sung:

“Thiếp chỉ muốn xem xem Công chúa kim chi ngọc diệp trông thế nào mà thôi.”

“Được.”

Hắn đáp dứt khoát đến mức khiến ta mừng rỡ:

“Đại nhân ăn thêm chút nữa đi.”

Tiêu Ngọc Minh đối đãi với ta, quả thực tốt đến mức quá đỗi.

Hằng ngày hắn phải ra triều rất sớm, tự mình mặc áo rời đi, tiếng động nhẹ đến mức ta chẳng nghe thấy gì.

Ta cũng không cần như các cơ thiếp khác, phải dậy sớm hầu hắn rửa mặt thay y phục.

Từ ngày ta vào phủ đến giờ, hắn chưa từng bước đến viện của người khác.

Hắn dường như thay đổi rất nhiều, chẳng giống như lời đồn đ/áng s/ợ kia chút nào.

Hôm ấy trời quang mây tạnh, ta tự tay làm ít bánh điểm tâm mang đến cho hắn.

Trong phòng còn một trung niên nhân mặc quan bào. Hắn ghé sát tai Tiêu Ngọc Minh nói mấy câu, ta đứng xa nhìn cũng thấy sắc mặt Tiêu Ngọc Minh lập tức thay đổi.

Hắn nói với ta:

“Bổn quan cùng Chu đại nhân đang bàn chính sự, mỹ nhân hãy về nghỉ trước.”

Ta đành ngoan ngoãn đặt bánh xuống rồi rời đi.

Nhưng vừa ra khỏi cửa, ta liền núp sau bức tường mà lén nhìn.

Chỉ thấy Tiêu Ngọc Minh bỗng rút ki/ếm bén, một nhát xuyên thẳng vào ngựk người trung niên kia.

Ta bị dọa đến che kín miệng, sợ chính mình bật tiếng kêu.

Người kia còn chưa kịp thốt lấy một câu đã ngã xuống vũng m/áu.

Tiêu Ngọc Minh tựa như phát cuồ/ng, hết nhát này đến nhát khác đ/âm xuống, đ/âm đến th!t nát xươ/ng vỡ.

Ta không dám xem nữa, lảo đảo chạy về Phù Khư Các, chân vừa mềm đã quỵ xuống đất.

Tiêu Ngọc Minh vẫn là Tiêu Ngọc Minh.

Dù trước mặt ta có ôn hòa dịu dàng đến đâu, hắn vẫn là vị Thủ phụ đương triều tà/n nh/ẫn vô tình, coi mạng người như cỏ rác.

Đêm ấy ta sợ đến không ngủ nổi.

May thay, hắn cũng không đến.

Vài ngày sau, không biết hắn bận điều gì, ta cũng không dám tìm. Chỉ nghe nói… lại có mấy kẻ mất mạng.

Đêm nào trước khi ngủ, ta cũng giả vờ say ngủ.

Hắn sẽ ngồi bên giường nhìn ta một lúc rồi rời đi.

Hôm ấy ta thức dậy, thì đang nằm trong vòng tay ấm áp, ngựk hắn kề sau lưng ta, nhẹ nhàng hôn lên trán ta.

“Đại nhân không nhập triều sao?”

“Hôm nay hưu mục, ta ở bên nàng.”

Hắn theo ta ngủ nướng, ăn sáng cùng ta, cùng tưới hết lượt hoa trong sân, rồi lại muốn dẫn ta ra Đông Thị dạo chơi.

Mới đi chưa hết con phố, trâm ngọc trang sức trên đầu ta đã đầy ắp — toàn là hắn đích thân cài lên.

Nói thật, trang sức nhiều quá lại thành phô trương.

Nhưng hắn thì tâm tình cực tốt, một đường nắm ch/ặt tay ta, thậm chí còn ung dung huýt sáo.

Trước kia, thứ trang sức đắt nhất ta từng đeo chỉ là một cây trâm bạc. Khi ấy ta hâm m/ộ biết bao những nữ tử nhà giàu, ngày nào cũng có thể đổi kiểu trang sức mới.

Dung Nghiên cũng từng nói, chờ hắn công thành danh toại, nhất định không để ta phải hâm m/ộ ai nữa.

“Phu nhân đeo đôi này rất hợp.”

Tiêu Ngọc Minh đeo cho ta đôi vòng vàng khảm ngọc, nhìn qua đã biết trị giá không ít.

Hắn trông rất vui, như thể hoàn thành được chuyện gì tâm niệm đã lâu.

“Phu nhân còn muốn gì, cứ m/ua.”

Ta chỉ cười nhạt — giờ ta đã chẳng còn mấy hứng thú với những vật ngoại thân này nữa.

Trên đường hồi phủ, ta nói không muốn đi xe ngựa, muốn đi bộ ngắm phố xá, rồi giả vờ vô tình đi ngang Dung phủ.

Từ rất xa, ta đã cảm nhận được lá bùa ấy phát ra một lực u/y hi*p khiến ta không thể tới gần.

Ta chỉ vào cánh cửa đỏ son, làm bộ ngây thơ hỏi:

“Dán gì kia vậy?”

“Bùa trừ tà.”

“Đường đường là Thám hoa lang, học lễ nghĩa thánh hiền, sao lại tin tà thuyết?”

Ta lấy tay che miệng khẽ cười.

“Hừm, phu nhân nói đúng.”

Hắn cũng nhìn về phía ấy, giọng lạnh dần:

“Chờ gặp vị Thám hoa lang này, bổn quan nhất định sẽ trách cứ.”

Chỉ cần hắn gỡ được lá bùa ấy, ta mới có cách lại gần Dung phủ.

Ta khoác tay hắn, cười nói như hoa.

Rồi Tiêu Ngọc Minh lại cho người mang đến phòng ta một tấm đồng kính khổng lồ.

“Trong Phù Khư Các gương đồng đã đủ cho thiếp soi rồi, đại nhân m/ua tấm lớn này làm gì?”

Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng cắn vành tai ta:

“Tối nay nàng sẽ biết.”

Từ đó về sau, chỉ cần nhìn thấy tấm gương ấy, mặt ta lại đỏ đến mang tai.

Càng khổ nỗi, Tiêu Ngọc Minh lại mê mẩn trò ấy, tuyệt không cho ta dời đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Kẻ Ngốc Đẹp Đẽ Và Người Tình Hoàn Hảo

Chương 11
Tôi là một kẻ vô dụng được mỗi cái mã, còn Hạ Thâm là người yêu hoàn hảo của tôi. Mạt thế giáng xuống, anh bảo vệ tôi lao ra khỏi bầy tang thi, nhưng lại bị cào bị thương. Chính Bạch Nghiễn Thanh - người bạn trúc mã của anh đã đổi nửa lượng máu trong người mới cứu sống được anh. Về sau, thường có người hỏi anh: "Nếu Nghiễn Thanh và Lâm Độ cùng rơi vào triều cường tang thi, anh sẽ cứu ai?" "Cứu Nghiễn Thanh." Hạ Thâm không hề do dự: "Sau đó chết cùng Lâm Độ." Kiếp trước, anh đã nói như vậy, và cũng đã làm như thế. Chỉ là khi anh quay người lao về phía tôi, anh đã bị tất cả mọi người hợp lực giữ chặt lại. Tang thi tầng tầng lớp lớp lao đến, ngăn cách giữa chúng tôi một ranh giới sinh tử vĩnh hằng. Vừa mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại ngày trước khi mạt thế giáng xuống.
303
5 Tóc Xác Chương 12
7 Đỉa Thành Tinh Chương 12.
11 Khỉ báo tang Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhờ đôi mắt âm dương, ta chọn phu quân cho tiểu thư

Chương 6
Vân Sương từ thuở lọt lòng đã mang đôi mắt âm dương, vì thế mà bị gia tộc ruồng bỏ, may nhờ tiểu thư nhà họ Ôn cưu mang. Khi vị hôn phu của tiểu thư tới cửa, nàng bàng hoàng nhìn thấy quanh cổ kẻ ấy quấn chặt một xác hài nhi! Sau khi âm thầm điều tra, chân tướng về việc công tử họ Thẩm tư thông cùng chị dâu góa phụ, lại nhẫn tâm sát hại chính cốt nhục của mình dần lộ diện. Nhờ đó, tiểu thư hủy bỏ hôn ước, tránh được kiếp nạn. Về sau, nàng lại phát hiện những âm mưu đằng sau việc công tử nhà họ Lý ngược đãi súc vật, cùng cái chết đầy uẩn khúc của biểu huynh. Vân Sương dựa vào năng lực nhìn thấy quỷ hồn, dọc đường giúp người hành thiện, được Ninh Vương trọng vọng, cuối cùng cùng tiểu thư dắt tay nhau tiến về kinh thành. Đây là câu chuyện huyền nghi, kết hợp bối cảnh cổ đại, yếu tố linh dị cùng tình nghĩa khuê mật thắm thiết.
Cổ trang
Kinh dị
35