Sau khi họ rời đi.
Cậu chủ bệ/nh hoạn nắm lấy tay tôi, ấn mạnh dưới vòi nước.
Dòng nước chảy qua vùng da cổ tay đã bị chà đến đỏ ửng.
Môi cậu r/un r/ẩy:
“Khó ngửi.”
“Rửa sạch đi.”
Cậu máy móc lặp lại bằng giọng đầy ép buộc:
“Rửa sạch.”
“Của tôi.”
Lại phát bệ/nh rồi.
Tôi cam chịu mặc cậu muốn làm gì thì làm.
Bản thân cậu chủ không hề mắc chứng sạch sẽ.
Duy chỉ có với tôi là có.
Đặc biệt là với tôi sau khi bị Lận Giác chạm vào.
Hồi mới tới nhà họ Lận.
Người hầu đều nói cậu chủ tâm địa đ/ộc á/c, không được ông bà chủ yêu thương.
Tôi tò mò hỏi mới biết.
Cậu chủ còn có một em trai.
Năm bảy tuổi, em trai bị kẻ th/ù của nhà họ Lận b/ắt c/óc, từ đó bặt vô âm tín.
Nhưng phu nhân lại cho rằng chính cậu chủ cố ý làm mất em trai.
Bà động một chút là đ/á/nh ch/ửi cậu, c/ăm gh/ét đến cực điểm.
Cuộc sống còn không bằng người hầu.
Khi nghe được tin Lận Giác rất có thể lành ít dữ nhiều.
Phu nhân đã khóc hỏi cậu chủ:
“Tại sao người ch*t không phải là mày?”
Mãi đến sau này khi nhị thiếu gia được tìm về.
Cuộc sống của cậu chủ mới trở lại bình thường.
Những chuyện này ở nhà họ Lận vốn chẳng phải bí mật.
Nhưng lúc đó, cậu chủ vẫn chưa đi/ên đến vậy.
Cậu biến thành như bây giờ.
Là vì tôi.
Tên c/ôn đ/ồ từng b/ắt n/ạt Lận Giác bị phát hiện mang theo tín vật của cậu chủ.
Chuyện đó bị truyền tới tai ông chủ.
Mọi người đều cho rằng là do cậu chủ sai khiến.
Không ai chịu nghe cậu giải thích.
Cứ thế dùng gia pháp xử ph/ạt.
Lưng cậu bị đ/á/nh đến m/áu th!t be bét.
Nằm dưỡng thương suốt một tháng.
Tôi quỳ trước giường cậu mà khóc.
Liên tục nói xin lỗi.
Tôi là vệ sĩ của cậu.
Vậy mà lại không bảo vệ được cậu.
Cậu xoay đôi mắt đầy tử khí nhìn tôi.
Trong mắt dần dần hiện lên nụ cười đi/ên cuồ/ng, u ám.
“A Tố, không ngờ người tin em lại là anh.”
“Lại là anh.”
Tính tình cậu chủ từ đó ngày càng quái gở.
Sau khi tốt nghiệp đại học.
Cậu chính thức tiếp quản tập đoàn họ Lận.
Chỉ trong nửa năm đã tống không ít họ hàng dựa hơi nhà họ Lận vào tù, trực tiếp cho họ nhận “biên chế sắt”.
Người nhà họ Lận đều nói cậu m/áu lạnh vô tình.
Điên đến mức người nhà cũng không tha.
Vừa sợ cậu, vừa phải lấy lòng cậu.
Nhưng ngay cả mẹ ruột cũng tính kế cậu.
Muốn cậu nhường đường cho nhị thiếu gia.
Tôi biết rất rõ.
Lận Giác bị b/ắt c/óc là do kẻ th/ù của nhà họ Lận trả th/ù.
Hung thủ đến nay vẫn chưa bị bắt.
Cậu chủ không n/ợ cậu ta điều gì.
Tôi nhíu mày nhìn cậu chủ đang ép tôi trước bồn rửa mặt qua tấm gương.
Khóe mắt cậu ươn ướt.
Không có quy luật nào mà hôn lên cổ tay tôi.
Giống như chỉ cần rửa sạch mùi hương trên người tôi.
Dùng hơi thở của cậu phủ lên thì tôi sẽ hoàn toàn thuộc về cậu một lần nữa.
Tay phải khẽ vuốt hàng mi đang run của cậu.
Tôi thấp giọng mê hoặc:
“Chiếm lấy tôi đi.”
“Tôi là của cậu.”
6
Tâm trạng cậu chủ d/ao động quá dữ dội.
Sau khi làm lo/ạn một lúc thì uống th/uốc rồi trở về phòng ngủ.
Cơ hội tới rồi.
Tôi lén lút chui vào phòng ngủ.
Rón rén bước tới bên giường.
Từ nhỏ ông chủ đã yêu cầu cậu rất nghiêm khắc.
Ngay cả tư thế ngủ cũng phải ngay ngắn chuẩn mực.
Ngũ quan sắc bén ban ngày.
Lúc này lại trở nên dịu dàng ngoan ngoãn.
Tôi vô thức nín thở.
Ánh mắt rơi xuống cổ tay cậu.
Trống không.
Chẳng lẽ đã cất đi rồi?