[Happy ending rồi! Tuy không hoàn toàn viên mãn nhưng chắc chắn là happy ending!]
[Chúc mừng nữ chính và M/a Tôn đã bắt đầu chế độ sống phiêu bạt (gạch đi) dưỡng thương và nghỉ dưỡng!]
[Ngọc bội vỡ rồi huhu, mẹ vợ đi đường bình an!]
Dòng chữ vẫn hoạt động sôi nổi, nhưng những chữ vàng bắt đầu nhạt dần, như thể đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Ánh Mặt trời xuyên qua tán lá trong thung lũng, rải rác lấp lánh.
Ta ngồi bên bờ suối, nhìn M/a Tôn đang hôn mê, rồi nhìn về phương xa, thở phào nhẹ nhõm.
Bụi trần, cuối cùng cũng lắng xuống.
(Hết truyện)
Én giới thiệu 1 bộ truyện tu tiên cực kỳ hay và hả hê do Én up lên MonkeyD ùi nè, các bạn đừng bỏ qua nha:
Tên truyện: H/ồn Ki/ếm Phượng Hoàng
Tác giả: Tễ Vô
Ta và sư muội đang ở thế phân định thắng bại.
Thanh bản mệnh ki/ếm trong tay bỗng nhiên trở đầu ki/ếm, đ.â.m trọng thương ta.
Ki/ếm h/ồn nói: "Ki/ếm pháp của ngươi quá sắc bén, nhất định sẽ làm nàng bị thương, ta không muốn ngươi mang tiếng x/ấu làm hại đồng môn, trong tình thế cấp bách đành phải tùy cơ ứng biến, xin lỗi!"
Mọi người đều nói ki/ếm có h/ồn, sẽ trung thành nhận chủ.
Thế nhưng, ta đã c/ứu Mục Nguyên Ki/ếm từ vực sâu lên, lại cùng hắn nổi danh thiên hạ, kề vai sát cánh mấy chục năm. Hắn vẫn ngang ngược khó thuần.
Ai nấy đều khuyên ta. Duyên phận với Thần ki/ếm không thể cưỡng cầu, không phải vật của mình, cố chiếm cũng chẳng thuộc về mình. Nếu đã như vậy, chi bằng nhường Mục Nguyên Ki/ếm cho sư muội.
Ta thấy cũng đúng. Dù sao mấy năm nay dùng Mục Nguyên Ki/ếm, ngay cả bảy phần công lực TA cũng không phát huy ra được.
Đã đến lúc nên chọn một thanh bội ki/ếm (ki/ếm đeo) mới rồi.
1.
Khi thanh Mục Nguyên Ki/ếm trong tay đ.â.m xuyên qua người ta. Ta ngây người.
Ki/ếm h/ồn hiện ra, nhìn vết thương trên người ta, cau mày không nỡ: "Xin lỗi, sâu hơn ta dự tính mấy tấc rồi!"
"Nhưng đây cũng là kế sách tạm thời, ta mà không quay đầu ki/ếm, ngươi nhất định sẽ làm Hải Đường bị thương."
Ta nhìn Quý Hải Đường đối diện, hoàn toàn không sứt mẻ chút nào. Rồi lại cúi đầu nhìn cái lỗ m.á.u trên người mình.
Trước khi sức cùng lực kiệt ngã xuống, ta dốc hết sức lực thốt ra một câu: "Đồ ng/u, ngươi không muốn làm nàng ta bị thương, thì tự g/ãy là được rồi! Đâm ta làm gì?"
Cuộc tỷ thí Ki/ếm khách đứng đầu của Thánh Ki/ếm Tông, mười năm một lần.
Ta là người có thiên phú Ki/ếm đạo xứng đáng đứng đầu của Thánh Ki/ếm Tông trong vòng một trăm năm qua.
Môn phái trên dưới ai nấy cũng đều nói, vị trí đứng đầu năm nay không ai khác ngoài ta. Thế nhưng giờ đây, cái danh hiệu "thiên phú đệ nhất" của ta lại bị một danh hiệu khác thay thế...
"Vị Ki/ếm khách đầu tiên trong thiên hạ bị chính bội ki/ếm của mình đ.â.m trọng thương."
2.
Khi ta tỉnh lại. Bên ngoài cửa, vài sư đệ đang thì thầm to nhỏ.
Thính giác của ta vô cùng siêu việt. Những lời cố ý hạ thấp giọng ấy không sót một chữ nào lọt vào tai ta.
"Lần này Đại sư tỷ mất mặt lắm rồi!"
"Một Ki/ếm khách mà lại bị chính thanh ki/ếm của mình làm trọng thương, hơn nữa lại là vì không muốn làm đối thủ bị thương?"
"Nếu ta là nàng ta, chi bằng tỉnh dậy cứ thế t/ự s*t luôn cho rồi, khỏi phải sống trên đời này cho mất mặt!"
"Nào là Ki/ếm khách đệ nhất, chẳng phải nàng ta dựa vào việc có Mục Nguyên Ki/ếm sao? Chỉ cần ai có Mục Nguyên Ki/ếm đều có thể làm đệ nhất thiên hạ."
"Vậy vị trí đứng đầu lần này là của Hải Đường sư tỷ rồi?"
"Đương nhiên, Tông chủ vui lắm, đang rải khắp nơi thiệp mời, mời các Tông chủ phái đến Thánh Ki/ếm Tông tụ họp, ăn mừng việc nữ nhi mình giành được Quán quân đứng đầu đó."
"Thật ngưỡng m/ộ!"
Nghe vậy, ta thở dài. Thánh Ki/ếm Tông này quả thực càng ngày càng xuống cấp. Loại người có phẩm chất như vậy mà cũng chiêu m/ộ vào.
Bảy mồm tám lưỡi, ồn ào khiến ta tâm phiền ý lo/ạn. Đưa tay vung một trận cuồ/ng phong, vỗ mạnh ra ngoài cửa.
Cánh cửa không hề lay động. Mấy sư đệ bên ngoài ngược lại trực tiếp bị chấn bay đi mấy mét, va vào cái cây lớn trong sân rồi rơi xuống đất thật mạnh.
Giải quyết xong đám người lắm mồm nhiều chuyện. Ta định chợp mắt thêm một lát, thì có người bưng th/uốc đẩy cửa bước vào.
Không cần nhìn cũng biết, là Ki/ếm h/ồn của Mục Nguyên.
"Ngươi vừa tỉnh, không nên tức gi/ận. Những người đó đều là đệ tử ngoại môn, tu vi không cao, một chưởng này của ngươi, bọn họ phải dưỡng thương hơn nửa tháng."
Ta mở mắt, ánh mắt trống rỗng nhìn lên xà nhà: "Một ki/ếm này của ngươi, ta cũng phải dưỡng thương hơn nửa tháng đây này."
Mục Nguyên không nói nữa. Hắn nhẹ nhàng đi đến bên giường ta ngồi xuống: "Nào, uống th/uốc đi. Đây là Trưởng lão của Dược Phong tặng, có lợi cho vết thương của ngươi."
3.
Trưởng lão Dược Phong?
Đó chẳng phải là Đại bá của Quý Hải Đường sao?
Từ nhỏ đã nhìn ta không thuận mắt. Đưa cho các đệ tử khác đan dược có thể tăng nội lực. Lại chỉ đưa cho ta th/uốc xổ. Lúc này lại có lòng tốt đưa th/uốc cho ta ư?
Ta đâu có ng/u đến mức đi uống thứ lão ta đưa!
Ta nhắm mắt, xoay người lại.Dùng nội lực làm rung chén th/uốc đó. Chén sứ rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Mục Nguyên đứng dậy, giọng nói mang theo chút tức gi/ận: "Khâu Bạch! Ngươi vì sao cứ luôn hung hăng, áp bức người khác như vậy, ngay cả bị thương rồi cũng không chịu cúi đầu chấp nhận ý tốt của người khác?"
Nghe vậy, ta không nhịn được mà cười lạnh một tiếng: "Ồ, là ai đã làm ta bị thương?"
Hắn siết ch/ặt tay, hít một hơi thật sâu: "Ta là vì nghĩ cho ngươi. Ki/ếm pháp của ngươi quá sắc bén, một ki/ếm đó đ.â.m xuống, ngươi sẽ mang tiếng x/ấu làm hại đồng môn, ta không đành lòng thấy cảnh đó."
Ta tức mà bật cười. Dứt khoát ngồi dậy: "Tỷ thí giành vị trí đứng đầu, ai cũng đã ký Sinh Tử Khế (khế ước sinh tử), bị thương mất mạng đều là ý trời, nhưng thường thì chỉ điểm đến là dừng, không đến nỗi mất mạng."
"Huống hồ Quý Hải Đường không phải là người đầu tiên ta đối mặt, trước đó bao nhiêu đệ tử đều là bại tướng dưới tay ta, sao không thấy ngươi vào lúc cuối cùng quay đầu ki/ếm làm ta bị thương?"
"Rốt cuộc ngươi là quan tâm ta, hay vừa thấy Quý Hải Đường thì quên mất mình là ki/ếm của ai rồi?"
"Là một Thần ki/ếm, ngươi phản bội chủ nhân; là một Ki/ếm h/ồn, ngươi giả dối bỉ ổi. Nếu ta là ngươi, chi bằng tự g/ãy thì hơn!"
Hắn cau mày, ánh mắt nhìn ta như thể đang nhìn một kẻ đi/ên: "Không thể nói lý! Khâu Bạch, ngươi nhất định phải dùng lời nói làm tổn thương người khác như vậy sao?"
Một câu nói của Mục Nguyên đã thức tỉnh ta. Đúng vậy. Sao ta chỉ dùng lời nói để làm tổn thương người khác chứ?
Chẳng phải nên lấy oán trả oán, lấy th/ù trả th/ù sao?
Thế là ta lấy ra khế ước ki/ếm với Mục Nguyên. Giữa hai ngón tay, lửa lóe lên. Ngọn lửa trong nháy mắt nuốt chửng Ki/ếm Khế, biểu cảm của Mục Nguyên lập tức trở nên đ/au đớn giằng x/é. Hắn nửa quỳ trên mặt đất, đ/au đớn đến không chịu nổi mà hét lên.
Ta lạnh lùng nhìn hắn: "Quả thực, lời nói làm tổn thương người khác đáng giá mấy đồng? Mục Nguyên, bây giờ ngươi còn sức để hào phóng với người khác không?"