Tôi ngơ ngác hỏi: "Đi đâu vậy?"
Nam thần thắt dây an toàn xong, vặn chìa khóa xe.
"Bệ/nh viện."
Hả?
Đến bệ/nh viện, tôi thậm chí còn được miễn luôn khâu lấy số.
Vì điểm đến chính là bệ/nh viện nơi anh ấy làm việc.
Tôi trơ mắt nhìn anh ấy và bác sĩ trực cấp c/ứu trao đổi vài câu tiếng lóng trong nghề, rồi đường hoàng ngồi xuống trước máy tính, đăng nhập tài khoản bác sĩ của mình, lập hồ sơ, kê đơn th/uốc liền một mạch, cuối cùng dùng điện thoại quét mã thanh toán.
Trong suốt quá trình đó, đừng nói là lấy số, tôi còn chưa kịp mở miệng nói câu nào, th/uốc đã nằm gọn trong tay.
Bởi vì vị bác sĩ cấp c/ứu kia đã nhiệt tình giúp anh ấy lấy th/uốc luôn rồi.
Không chỉ vậy, trước khi đi, bác sĩ cấp c/ứu kia còn vỗ vai anh ấy đầy ẩn ý, ánh mắt nhìn tôi vô cùng sâu xa.
Nhưng lúc ấy tôi chẳng buồn để tâm.
Mãi đến khi anh ấy dẫn tôi rời khỏi cổng bệ/nh viện, trong đầu tôi chỉ quanh quẩn một ý nghĩ.
Lần sau tái khám, tôi trực tiếp đến bệ/nh viện đăng ký khám cấp c/ứu chỗ anh ấy được không nhỉ?
Thế này thì tiện quá đi mất!
Anh ấy liếc nhìn vẻ mặt như đưa đám của tôi, nói: "Tôi ở ngay cạnh nhà cô, sau này nếu cần tái khám, cứ qua gõ cửa nhà tôi là được.”
"Mặc đồ ngủ cũng không sao, loại mùa hè thì càng tốt. Chỉ có điều, đừng 'thả rông' nữa."
Tôi: !!!
Tai tôi chắc không nghe nhầm đâu nhỉ?
Lần gặp gỡ thứ hai giữa tôi và nam thần nhà bên, anh ấy không chỉ cho tôi một “thẻ ra vào dài hạn” đến nhà anh ấy, mà còn… chê tôi mặc đồ quá kín đáo?