“Thực ra cũng không có chuyện gì lớn đâu. Sáng nay viện trưởng nhắn tin bảo mấy đứa nhỏ ở trại trẻ nhớ em lắm, muốn em về chơi với chúng vài ngày.”
“Vậy sao? Sáng nay viện trưởng có nhắn cho em à?”
“Đúng... đúng vậy, sao vậy ạ?”
Thẩm Du nhướng mày, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn.
Tim tôi như bị bóp nghẹt lại, tự nhiên cảm thấy bồn chồn khó tả.
“Không phải Tiểu Vãn vì muốn trốn tránh anh, nên cố ý nói dối đấy chứ?” Thẩm Du ngừng động tác, hỏi với giọng điệu thản nhiên.
“Sao... sao lại thế được ạ? Em đâu có lý do gì để làm vậy.” Đối diện với nụ cười của Thẩm Du, tôi chỉ biết gượng gạo đáp trả.
“Phải rồi, anh nghĩ mình chưa từng làm Tiểu Vãn gi/ận mà.” Nụ cười trên môi Thẩm Du càng thêm dịu dàng.
“Một lát nữa anh sẽ thu dọn đồ đạc giúp em.”
Thấy dường như Thẩm Du đã trở lại trạng thái bình thường, tôi cũng thả lỏng người:
“Không cần đâu, em tự làm được.”
Vừa nói tôi vừa với tay định lấy khay đồ ăn từ tay anh.
Nhưng anh giữ ch/ặt lại: “Tối qua em mệt lắm rồi, hôm nay để anh làm.”
Nghe vậy, mặt tôi đỏ bừng, không tranh cãi thêm. Bình thường Thẩm Du vẫn luôn chăm lo cho tôi từ ăn mặc ở đi lại.
Lúc đầu tôi rất ngại ngùng, nhưng sau đó nhận ra anh có vẻ rất thích làm những việc này nên mặc kệ.
Sau khi xếp đồ vào máy rửa bát, Thẩm Du bước vào thư phòng.
Khi trở ra, dường như nụ cười trên mặt anh tươi hơn hẳn.
Chẳng hiểu sao, tôi lại cảm thấy bất an.