Vì thế, Trưởng công chúa đã tiến cử Quý Vô Cương vào Quốc Tử Giám.
Quý Vô Cương rất thông minh, lại giỏi kết giao.
Ngay năm sau đã thi đỗ tiến sĩ, thuận lợi ở lại Trường An làm quan trong triều.
Quý Trường Thanh cũng vì thế mà từ bỏ ý định rời khỏi Trường An.
Khi Quý Vô Cương bày tỏ tình cảm với Trưởng công chúa, nàng đã vô cùng bối rối.
Trước đó, nàng hoàn toàn không có tình cảm nam nữ với Quý Vô Cương.
Tất cả những gì nàng làm cho hắn đều là vì Quý Trường Thanh.
Nhưng nàng cũng đã đến tuổi thành thân.
Thay vì phải chọn một công tử thế gia khô khan vô vị, chi bằng chọn chính người trước mắt.
Quý Vô Cương dung mạo tuấn tú, thân hình cao lớn, lại chăm chỉ cầu tiến.
Quan trọng hơn cả...
Nếu Quý Vô Cương trở thành phò mã của nàng, sau này nàng sẽ được gặp Quý Trường Thanh mỗi ngày.
Vì vậy, nàng ngầm chấp nhận tấm chân tình của Quý Vô Cương.
Nàng cứ ngỡ...
Quý Trường Thanh biết rõ tất cả, thậm chí còn vui mừng vì điều đó.
Mãi đến khi nàng thành thân với Quý Vô Cương, rồi sinh hạ một cô con gái.
Nàng mới dần nhận ra có điều gì đó không ổn.
Quý Trường Thanh ngày càng ít nói.
Nàng giống như một đóa hoa sắp héo tàn, không còn chút rực rỡ nào như thuở mới gặp.
Thậm chí có những lúc...
Ánh mắt nàng nhìn đứa bé còn mang theo sự c/ăm gh/ét mãnh liệt, không sao che giấu nổi.
Thế nhưng mỗi lần Trưởng công chúa hỏi.
Nàng đều im lặng không đáp.
Cho đến ngày tuyết lớn mười bốn năm trước.
Trưởng công chúa vào cung một chuyến.
Khi trở về phủ...
Quý Trường Thanh đã biến mất.
Con gái của nàng, Tiêu M/ộ Thanh, cũng biến mất.
Trong sân chỉ còn lại Quý Vô Cương, mình đầy vết đ/ao, thoi thóp chờ ch*t.
Nhìn Trưởng công chúa chìm trong ký ức, đôi mắt đ/au đớn đến tuyệt vọng ấy.
Lòng tôi cũng chua xót vô cùng.
Thì ra...
Sư phụ tên là Quý Trường Thanh.
Người chưa từng nói với tôi tên mình.
Chỉ bảo tôi gọi là sư phụ.
Người thường ngẩn ngơ nhìn gương mặt tôi, nói rằng tôi rất giống người ấy.
Mà người ấy...
Lại chính là cha tôi...
Tôi ngẩng đầu, mờ mịt hỏi Trưởng công chúa:
"Về sau... ông ấy ch*t rồi sao?"
Nghe vậy, Trưởng công chúa bỗng bật cười lớn như vừa nghe thấy một chuyện vô cùng nực cười.
"Ch*t ư?"
"Sao bản cung có thể để hắn ch*t dễ dàng như thế!"
"Bản cung đã sai những thái y giỏi nhất Trường An c/ứu sống hắn, rồi từ miệng hắn biết được tất cả chân tướng."
"Hắn lừa bản cung thê thảm quá!"
"Hắn và Quý Trường Thanh vốn là một đôi. Ở nơi họ từng sinh sống, hai người thậm chí đã kết thành phu thê."
"Sau khi đến Trường An, vì muốn trèo cao dựa thế, hắn từng bước giăng bẫy, dụ bản cung sa vào."
"Khoảnh khắc biết được sự thật, bản cung chỉ h/ận không thể l/ột da róc xươ/ng hắn, nghiền hắn thành tro!"
"Hắn đã có được một nữ tử tốt đẹp như Quý Trường Thanh, vậy mà vẫn không biết đủ, còn vọng tưởng có được nhiều hơn."
"Hắn đáng ch*t!"
"Nhưng ch*t... quá nhẹ cho hắn."
"Bản cung nh/ốt hắn vào ngục sâu, ngày nào cũng chỉ chừa cho hắn một hơi thở."
"Để nửa đời còn lại của hắn sống trong đ/au đớn và hối h/ận vô tận."