[BL] BẠN TRAI THÂY MA

Chương 9

27/08/2025 15:06

13.

Tôi thành công phân hóa thành dị năng giả.

Năng lực của tôi là có thể biến ra vật, mà vật cụ thể là một…bông hoa.

Đúng vậy, tôi có thể biến ra hoa, mà mỗi lần dù có dùng sức như thế nào cũng chỉ tạo ra được một bông hồng đỏ thắm duy nhất.

Quá phế.

Chồng tôi dũng mãnh uy lực bao nhiêu, qua tôi nhìn tàn tạ bấy nhiêu, hóa thành dị năng giả cũng không giúp ích được gì, năng lực hiếm có vào tay lại thành vô dụng. Người bình thường nghe thấy còn phải bật cười chế giễu vì nó quá yếu. Tôi sầu n/ão ngồi bó gối nơi góc tường, gục mặt xuống khóc huhu.

Lâm Vũ bước đến cúi người ôm tôi lên, cổ vũ:

“Khẹc khẹc, khẹc khẹc khẹc khẹc…” (không sao đâu bé yêu, năng lực của em thuộc hệ thực vật, rất hiếm mà)

Tôi dụi đầu vào ngựk anh, mếu máo:

“Biến ra được mỗi bông hoa thì làm nên trò trống gì chứ.”

“Khẹc khẹc khẹc!” (mới thức tỉnh nên còn yếu, không sao, rồi từ từ sẽ mạnh lên thôi, anh tin bé!)

Nói rồi, Lâm Vũ cầm lấy bông hồng tôi vừa biến ra, nâng niu trong lòng bàn tay, hết lời tâng bốc:

“Khẹc khẹc khẹc!” (nhìn xem, đúng là vợ anh, ngay cả bông hoa biến ra cũng đẹp đẽ như này nè!)

14.

Trên tờ báo nhặt được tuần trước có viết về viện nghiên c/ứu chính phủ - nơi thu nhận dị năng giả và cũng là trại huấn luyện duy nhất trên toàn quốc. Sau mấy đêm suy nghĩ, nhìn tôi ngày nào cũng sầu n/ão, Lâm Vũ quyết định cả hai cùng đến đó để tôi được vào một môi trường phù hợp, rèn luyện kĩ năng.

Tôi có hơi lo lắng:

“Có ổn không vậy? Nhỡ họ phát hiện ra anh là thây m/a rồi bắt anh lại phục vụ nghiên c/ứu thì sao? Trong đó có nhiều dị năng giả và vô số vũ khí, dù anh có lợi hại đến đâu cũng không thoát ra được.”

Lâm Vũ mặc quần áo kín mít, bịt từ đầu đến chân, nhìn sơ qua bên ngoài thì giống như một tên con người lập dị. Anh xoa đầu tôi, an ủi:

“Khẹc khẹc…” (Anh không sao, bé iu là quan trọng nhất, tin anh!)

“Anh iu!” Tôi gọi tha thiết đầy cảm động.

Hai đứa tôi trao nhau những ánh mắt tình cảm đầy thân thương.

Lũ thây m/a đang cà rịch cà rịch đi gần đó đồng loạt hiện lên vẻ mặt kinh t/ởm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ đơn thân thích nuôi cá, tôi giẫm nát hồ cá của cô ấy

Chương 6
Trong khu chung cư của chúng tôi có một bà mẹ đơn thân. Cô ta nói năng nhẹ nhàng, đôi mắt lúc nào cũng hơi đỏ hoe. Đường ống nước thì cứ hỏng mãi, bóng đèn thì cứ chớp nháy liên hồi, bao gạo thì lúc nào cũng vác không nổi. Thế là, tất cả những người đàn ông đã có vợ trong khu đều trở thành lao động miễn phí của cô ta. Ai mà có vợ phàn nàn vài câu, cánh đàn ông lại nhíu mày: "Người ta mẹ góa con côi, cô có chút lòng trắc ẩn nào không thế?" Nhờ chiêu bài này, cô ta đã ép được ba hộ hàng xóm phải đưa vợ về nhà ngoại. Tháng trước, tôi và Trần Thước chuyển đến đây. Ngày thứ ba sau khi dọn đến, vào lúc 11 giờ đêm, cô ta gõ cửa nhà chúng tôi. Cô ta mặc bộ đồ ngủ bằng lụa, che lấy ngực, nhìn chồng tôi với vẻ đáng thương tội nghiệp: "Anh Trần, nhà tôi có một con gián rất lớn, tôi sợ lắm, anh có thể giúp tôi được không?" Trần Thước không nói gì, quay sang nhìn tôi. Tôi đứng dậy từ ghế sofa, tiện tay vớ lấy một chai thuốc diệt côn trùng, mỉm cười đi tới: "Gián sao? Trùng hợp thật, tôi thích nhất là dẫm chết mấy thứ bẩn thỉu không dám lộ mặt này đấy."
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0