Phản Diện Là Nữ Chính

Chương 16

23/10/2024 20:34

16

Ta bình an s i n h h ạ Thập công chúa, Bệ hạ tấn phong ta làm Phi, và ngôi vào chủ vị của Vĩnh Thọ cung, nuôi dưỡng Thập công chúa bên gối.

Sinh công chúa cũng tốt, công chúa khiêm tốn, ta có thể lại ẩn nhẫn thêm một thời gian.

Chỉ có Lan Tần, gần đây rất chú ý đến ta, e rằng đã nghi ngờ.

Thịnh Hoài vừa đùa nghịch với Thập Công Chúa trong nôi, vừa nhắc nhở ta:

“Nương nương, Lan Tần gần đây đang bí mật điều tra về b ệ n h d ị c h của Hoàng hậu và phấn hoa, người này vừa t à n n h ẫ n vừa thông minh, sau này e rằng sẽ là một hiểm họa lớn.”

Ta tựa vào ghế mềm, lười biếng cười:

“Để nàng ta điều tra đi, những chuyện này có liên quan gì đến bổn cung?”

Những chiếc khăn tay mà ta dùng để gói bánh đã được những người mắc b ệ n h d ị c h sử dụng, đã sớm bị th/iêu rụi trong ngọn lửa lớn của lãnh cung.

Không có chứng cứ, sao có thể tùy tiện v u k h ố n g hậu phi.

Thịnh Hoài vẫn không yên tâm hỏi một câu:

“Vậy chuyện phấn hoa, thật sự không phải do người làm sao?”

Ta liếc nhìn hắn:

“Cửu hoàng tử còn nhỏ, chuyện nó bị dị ứng phấn hoa, sao ta có thể biết được?”

Ta không biết, nhưng ta đã sống lại lần thứ hai.

Ngũ công chúa của Thận phi rất thích đến Ngự hoa viên nô đùa, thỉnh thoảng cũng dẫn theo Cửu hoàng tử cùng đi.

“Ta chỉ dặn Chu Cẩn rải một ít bột chống côn trùng thôi. Trời vào tiết thu hay có gió, bột rải ra hai ngày sẽ bị gió thổi bay hết.”

“Dị ứng vốn là chuyện nhỏ, nếu Huệ Quý Phi sớm mời thái y, chắc chắn sẽ không xảy ra b i k ị c h như vậy.”

Ta thở dài một hơi, dáng vẻ như đang t h ư ơ n g x ó t cho số phận của họ.

Thịnh Hoài mỉm cười:

“Khó trách được nương nương, ba ngày người lại chạy đến chỗ Chu thị vệ hai lần ta còn tưởng...”

“Ngươi tưởng gì?”

“Không có gì.” Thịnh Hoài tựa hồ tâm tình khá tốt, lại nói tiếp:

“Người như hắn vậy mà có thể vì nương nương mà cống hiến, thật là phúc khí của hắn.”

Ta dùng hộ giáp nhẹ nhàng cọ lên mặt Thịnh Hoài, mỉm cười n h a m h i ể m.

“Những gì ngươi nghĩ..., kỳ thực là như vậy...”

Muốn nắm bắt được nam nhân, trước tiên phải khiến hắn thương xót rồi sang đến ái tình sâu đậm, quan trọng hơn là để hắn có cảm giác ngay từ đầu ta vốn vì hắn vì cả hai người, để hắn thấy rằng ta và hắn thực sự đang chung một chiếc thuyền.

Sau khi Cửu hoàng tử gặp chuyện, ta đã tìm đến Chu Cẩn.

Ánh mắt ngây thơ và đáng thương nhìn hắn, dáng vẻ như một chú nai con h o ả n g l o ạ n.

“Ngự hoa viên có nhiều côn trùng, ta thương xót huynh canh gác vất vả nên mới bảo huynh rải t h u ố c xung quanh, cái c h ế t của Cửu hoàng tử, sẽ không liên quan đến chúng ta chứ?”

Hai chữ "chúng ta" có nghĩa là dù có liên quan hay không, hắn và ta đều là người trên cùng một thuyền.

Chu Cẩn đưa tay muốn an ủi ta, nhưng lại dừng lại giữa không trung:

“Sẽ không đâu, nương nương đối đãi với ta như vậy, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, ta sẽ gánh vác hết.”

Ta lại chủ động tiến gần hắn, gần như cả người dựa vào lòng hắn.

“Chu đại ca! Nơi cấm cung l ạ n h l ẽ o không có tình thân này chỉ có huynh... mỗi huynh là đối đãi với ta tốt nhất.”

Bàn tay hắn dừng lại giữa không trung, cuối cùng cũng rơi xuống thắt lưng ta.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày cha xuất viện, mẹ đã không trở về nhà

Chương 11
Ngày cha xuất viện sau ca phẫu thuật khớp háng, Lâm Nhược Tình – người đang điều hành bếp ăn cộng đồng – mới phát hiện mẹ mình là Hứa Thu Vân không hề trở về nhà, mà đã tự ý chuyển vào một khách sạn lưu trú ngắn hạn với số tiền thuê đã trả trước ba tuần. Mẹ cô để lại toàn bộ tài liệu về phục hồi chức năng, chăm sóc chứng mất trí nhớ và việc nhà, nhưng bà kiên quyết từ chối tiếp tục làm người chăm sóc toàn thời gian cho cả gia đình. Nhược Tình vốn định gánh vác mọi công việc còn trống đó, nhưng giữa những đêm thức trắng chăm sóc, hợp đồng bếp ăn mới và sự vắng mặt của người anh trai, cô dần hiểu ra: thứ thực sự cần sửa chữa không phải là sự 'tùy hứng' của mẹ, mà là thói quen coi thời gian của một cá nhân là nguồn tài nguyên miễn phí của cả gia đình. Khi mẹ quyết định thuê một căn hộ nhỏ cho riêng mình, Nhược Tình buộc phải để cha, anh trai và các dịch vụ chăm sóc thực sự gánh vác trách nhiệm của mỗi người, đồng thời học cách chấp nhận rằng việc mẹ 'không về nhà' không phải là sự phản bội, mà là khởi đầu cho một người trưởng thành giành lại cuộc sống của chính mình.
0