Chương 5: Báo cảnh sát

Đúng như mong muốn của lão Tiết, bánh bao có thêm mỡ người trở nên đắt khách hơn hẳn, đến giờ ăn là trước cửa tiệm lại xếp hàng dài.

“Vợ ơi, mau ra ăn thử đi, người ta bảo bánh bao chỗ này ngon lắm!” - Lão Tôn vừa tan ca xong, xếp hàng hơn nửa tiếng mới m/ua được bánh bao, vừa về đến nhà là gọi vợ ra.

Lão Tôn là bác sĩ ngoại khoa ở một bệ/nh viện nhỏ gần Tây Đan, trên đường về thấy đông người nên m/ua thử vài cái bánh.

Chưa kịp để vợ từ bếp ra, bác sĩ Tôn đã không nhịn được mà cắn một miếng bánh bao.

“Vị này... không giống thịt heo?” - Lão Tôn x/é bánh ra, nước mỡ vàng nhạt chảy ra.

Cắn thêm miếng nữa, dù vị thịt mềm ngọt, nhưng có cảm giác b/éo ngậy quá mức đọng lại trong miệng, có một mùi vị quen quen, nhưng rõ ràng không phải của thịt heo.

“Thịt người?” - Hai chữ này vừa lướt qua đầu, lão Tôn lập tức rùng mình.

Theo phong tục người Trung Quốc, nếu có người mất, th* th/ể sẽ được giữ ở bệ/nh viện ba bốn ngày, đợi làm xong tang lễ mới đưa đi.

Bệ/nh viện nhỏ nơi bác sĩ Tôn làm việc có điều kiện bảo quản th* th/ể rất kém, nếu để quá hai ngày sẽ bắt đầu bốc ra mùi “x/á/c thối” do phân hủy, giống hệt mùi “b/éo ngậy” trong miếng bánh bao kia.

Ngày nào tan ca đi ngang nhà x/á/c, bác sĩ Tôn đều ngửi thấy mùi đó, nên rất nh.ạy cả.m, và mùi nhân bánh bao này cực kỳ giống.

“Quán bánh bao bình thường, sao lại có thịt người?” - Nghĩ vậy, bác sĩ Tôn lập tức báo cảnh sát.

Cảnh sát khu vực là Vương Hưng tiếp nhận báo án. Sau khi nắm rõ tình hình, Vương Hưng đạp xe đạp chở bánh bao bác sĩ Tôn cung cấp về đồn.

Dựa vào trực giác sắc bén, Vương Hưng biết đây không phải chuyện nhỏ, lập tức báo cáo lên đồn trưởng.

Một tiếng sau, Vương Hưng và đồn trưởng đã ngồi trong văn phòng của Cục Công an thành phố Bắc Kinh.

Tiếp hai người là lão Hứa, người phụ trách điều tra hình sự ở Cục. Với nhiều năm kinh nghiệm phá án lớn, trực giác của ông mách bảo: “Bánh bao này chắc chắn có vấn đề.”

Chương 6: Mai phục

Phòng giám định của Cục Công an thành phố nhanh chóng đưa ra kết quả xét nghiệm.

Trong nhân bánh bao có chứa đường, chất b/éo, protein, nước, muối vô cơ, axit nucleic, trong đó thành phần chất b/éo được phát hiện có độ tương đồng với thành phần cơ thể người lên tới 80%. Tuy không thể khẳng định hoàn toàn, nhưng có khả năng rất lớn đây là thịt người.

Do hôm đó là ngày 14 tháng 7, Tổ chuyên án “7.14” gồm 20 người đã nhanh chóng được thành lập bởi Phòng hình sự số 2 của Cục Công an thành phố. Lão Hứa làm tổng chỉ huy, tổ điều tra bao gồm 7-8 cảnh sát hình sự giàu kinh nghiệm từ Phòng hình sự số 2 cùng với lực lượng từ đồn công an địa phương, trong đó có cả Vương Hưng.

Công tác điều tra và thu thập chứng cứ được tiến hành nhanh chóng, về cơ bản đã x/á/c nhận sự thật Lão Tiết b/án bánh bao nhân thịt người.

Lão Tiết với tư cách là nghi phạm chính trong vụ án nghiêm trọng, đã bị đưa vào danh sách truy bắt.

Trong khi công an đang âm thầm bố trí mai phục, nguyên liệu bánh bao của Lão Tiết lại đến thời điểm cần “bổ sung hàng”.

Lần này, sau khi lên kế hoạch tỉ mỉ, Lão Tiết quyết định đến các vùng nông thôn quanh Bắc Kinh để tìm mục tiêu.

Cầm theo tờ thông báo tuyển dụng đã viết sẵn, Lão Tiết lên tàu lửa đi về phía Nam, đến khu vực Hà Bắc và Hà Nam để phỏng vấn không ít thanh niên.

Nam giới trẻ tuổi, chất phác, vóc dáng nhỏ gọn, chưa từng có kinh nghiệm sống ở thành phố lớn - chính là tiêu chuẩn để trở thành mục tiêu của Lão Tiết.

Ngày hôm đó, tại một vùng nông thôn thuộc tỉnh Hà Bắc, Lão Tiết gặp được một thanh niên trông thật thà chất phác. Cậu trai trông khoảng hai mươi mấy tuổi, từ nhỏ đến lớn đều sống ở nông thôn, ở Bắc Kinh không có người thân.

“Cậu biết nấu ăn không?” Sau khi nghe cậu thanh niên trình bày lý do đến đây, Lão Tiết hỏi.

“Cháu từng nấu ăn ở nhà, nhưng không giỏi làm bánh bao lắm.” Cậu thanh niên rụt rè trả lời.

“Quán bánh bao của tôi chỉ có một mình tôi làm, không xuể việc. Bình thường công việc nhiều, cậu có chịu được không?” Lão Tiết hỏi tiếp.

“Ông chủ, cháu chịu khổ được, chỉ cần ông cho cháu cơm ăn là được rồi.” Cậu thanh niên kích động trả lời.

Lão Tiết thấy cậu thanh niên này vóc dáng trung bình, ngoại hình và hoàn cảnh xuất thân đều phù hợp với yêu cầu của ông ta.

“Chỗ tôi bắt đầu làm từ rạng sáng mỗi ngày, bao ăn ở, nếu không vấn đề gì thì dọn đồ theo tôi đi.” Ông ta thăm dò.

“Không vấn đề, không vấn đề, cảm ơn ông chủ!” Cậu thanh niên nghe nói được đi Bắc Kinh làm việc, vội vàng cúi đầu cảm ơn.

Chiều hôm đó, Lão Tiết dẫn “con mồi” mới lên chuyến tàu về Bắc Kinh.

Lúc này, các cảnh sát hình sự đã phục kích và theo dõi nhiều ngày ở các ngõ hẻm xung quanh nhà Lão Tiết, ngay khi đối tượng truy bắt xuất hiện sau thời gian dài chờ đợi, họ lập tức phấn khởi hẳn lên.

“Từ nay cậu ngủ luôn trên bàn ch/ặt thịt này, mai 4 giờ sáng bắt đầu làm việc.” Lão Tiết dẫn cậu thanh niên vào bếp, chỉ tay về phía bàn.

“Vâng, thưa ông chủ, cháu nhất định sẽ làm việc chăm chỉ.” Cậu thanh niên không ngừng cúi đầu cảm ơn.

Lão Tiết dự định hành động vào nửa đêm nên rời khỏi bếp.

Các cảnh sát hình sự đang đợi bên ngoài, căng thẳng chuẩn bị cho cuộc bắt giữ trong đêm.

Vào thập niên 80 ở Bắc Kinh, sau 9 giờ tối, trong ngõ hầu như không thấy bóng người. Cảnh sát ẩn nấp bắt đầu tiếp cận sân sau nhà Lão Tiết.

Cậu thanh niên nằm trên bàn ch/ặt thịt, vừa háo hức vừa lo lắng nên trằn trọc mãi không ngủ được, đến hơn một giờ sáng vì quá buồn ngủ mà mơ màng thiếp đi.

Lão Tiết nghe thấy trong bếp không còn tiếng động, liền đứng dậy vào bếp chuẩn bị hành động, trong tay vẫn nắm ch/ặt cây cán bột to dựng ở cửa.

“Xem ra mày xui rồi!” Lão Tiết từ từ tiến lại gần cậu thanh niên, cây cán bột trong tay đã giơ cao quá đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
10 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ta vung đao tàn sát cả nhà nam chính.

Chương 6
Xuyên việt đến nơi này, Hệ Thống bảo ta phải giúp gã nam chính đào hoa truy đuổi lại nữ chính. Để được về nhà, ta từ một nha hoàng quét dọn leo lên làm thông phòng khổ sở, dựa vào mười năm khuyên nhủ không ngừng, cuối cùng khiến hắn rước chủ mẫu về bằng mười dặm hồng trang. Ta trao lại ấn tín quản gia, lòng tràn ngập niềm vui chờ Hệ Thống đưa về. Nào ngờ Hệ Thống trở mặt. [Nhiệm vụ cập nhật: Chủ mẫu sắp lâm bồn, đề nghị chủ nhân tự giáng làm người hầu thô lậu, hầu hạ chủ mẫu ở cữ, cả đời không rời phủ, hoàn thành giai thoại 'một đời một kiếp một đôi' của họ.] Ngay sau đó, Hầu Gia cẩn thận che chở bụng dạ chủ mẫu: - Ngươi thân phận thấp hèn, đáng lý nên đánh chết cho xong. Uyển Uyển rộng lượng tha mạng, từ nay ngươi ra hậu viện rửa bô đêm, đừng ra ngoài chướng mắt. Ta sờ lên vết sẹo xấu xí sau lưng - dấu tích ngày ấy đỡ đao cho hắn, bật cười. Người hiền lành bị dồn đến đường cùng, giết vài kẻ... cũng không sao chứ?
Cổ trang
Hệ Thống
Nữ Cường
0
Sơ Phi Chương 8