Anh tôi chăm sóc tôi suốt hai tháng ròng rã, công ty bị chất đống một núi công việc.
Anh rất nhanh lại rơi vào trạng thái bận rộn.
Chín rưỡi tối, tôi nhận được cuộc gọi video của anh.
"Đang ở nhà hả?"
"Vâng ạ."
"Ngủ sớm đi, tối nay anh có hẹn tiếp khách, sẽ về muộn một chút."
"Anh ơi."
"Hửm?" Anh nghiêm túc nhìn tôi, cách một màn hình, ngũ quan ngày ngày gặp mặt có chút khoảng cách, tôi lại không kìm được đưa ngón tay ra chạm vào.
"Uống ít thôi anh nhé."
"Nghe lời em."
Tắt máy rồi, nhưng tôi lại trằn trọc mãi chẳng ngủ được, mỏi mắt ngóng trông, đếm xem đã có tận năm chiếc xe chạy ngang qua khu biệt thự vắng vẻ này.
Cuối cùng cũng ngóng được chiếc xe nhà tôi về tới.
Tôi đứng bên cửa sổ vén rèm nhìn xuống, lại thấy có người đang dìu anh tôi xuống xe.
Là người đã gặp ở b/ệnh viện dạo nọ, cái cậu chàng cao ráo bị thương ở chân đó.
Bước chân của anh tôi hơi lảo đảo, người nọ đỡ lấy cổ tay anh, mặc cho anh tôi dựa dẫm.
Tôi lặng lẽ quan sát, tay lại bất giác siết ch/ặt lấy tấm rèm.
Ngẩn người một lúc, ngoài cửa truyền đến những tiếng bước chân, đan xen vào nhau.
Không chỉ có một người.
Chẳng còn tâm trạng đích thân chúc anh ngủ ngon nữa.
Tôi rúc mình vào chăn, giả vờ như đã ngủ say, cánh cửa bị người ta đẩy ra.
Có người bước đến trước giường tôi.
"Người mà em thích rốt cuộc là ai nhỉ?"
"Tên khốn kiếp nào mà lại có diễm phúc lớn đến vậy chứ." Giọng điệu mang theo một tia tự giễu cợt.
"Nếu như, tôi không phạm phải sai lầm đó thì tốt rồi."
"Tôi cũng..." Tôi nghe thấy một tiếng thở dài đầy mệt mỏi của anh, chẳng nói thêm gì nữa.
"Ngủ ngon, bảo bối nhỏ."
Hương hoa hồng nhung trộn lẫn cùng chút hơi men phảng phất, khi anh cúi người lại gần, hơi thở nóng hổi vương vấn khe khẽ phả xuống, tim tôi như muốn nhảy vọt ra ngoài cổ họng.
Nhưng cuối cùng, anh chỉ hết sức kiềm chế, dùng trán khẽ chạm vào trán tôi.
Tôi không tài nào suy nghĩ nổi những lời lấp lửng của anh.
Khoang mũi và cả tâm trí đều bị mùi nước hoa nam xa lạ trên người anh xâm chiếm.
Sợi dây th/ần ki/nh mang tên ham muốn chiếm hữu trong đầu bị khảy nhẹ.
Nén xuống cảm giác chua xót nơi cổ họng, tôi nghĩ, tôi không nên như vậy.
Tôi phải lặng lẽ khóc cho cạn những dòng lệ nuối tiếc này.
Học cách nở nụ cười rạng rỡ nhất để chúc người tôi yêu thương nhất có được hạnh phúc viên mãn.