Sau khi khởi nghiệp thành công, Hạ Mục Hoài đã tậu một căn hộ nằm ở khu vực đắt đỏ nhất nhì trung tâm thành phố.
Lúc đó anh ấy đi làm, tôi đi học, ở chỗ ở mới đều thuận tiện hơn cho cả hai.
Vì vậy mà căn nhà của mẹ tôi cứ thế bỏ trống quanh năm suốt tháng.
Thường thì chỉ có dịp lễ tết, tôi và Hạ Mục Hoài mới trở về ở lại trong căn hộ nhỏ hai phòng ngủ này.
Nhưng cũng từng có ngoại lệ.
Đêm tỏ tình với Hạ Mục Hoài bị cự tuyệt cách đây năm năm, tôi đã chạy trốn trong hoảng lo/ạn về nơi này, ngồi thẫn thờ suốt cả một đêm.
Cái ngày hôm ấy tôi đã bồn chồn sắp xếp hiện trường tỏ tình ra sao, rồi lại hồi hộp chờ đợi Hạ Mục Hoài về nhà như thế nào, giờ đây trong ký ức đã có phần nhạt nhòa.
Chỉ còn nhớ rõ khoảnh khắc Hạ Mục Hoài đẩy cửa bước vào, ánh mắt anh ấy đột ngột sa sầm xuống.
Thực ra ngay trong khoảnh khắc ấy, tôi đã biết trước được kết quả.
Nhưng vẫn mang theo tâm lý đ/âm lao phải theo lao, tôi đưa tay cởi từng chiếc cúc áo sơ mi, để lộ hình xăm tên anh ấy đã khắc sâu nơi ng/ực trái suốt bao năm qua, giọng r/un r/ẩy gọi:
"Anh ơi."
Hạ Mục Hoài đứng lặng ở lối vào, tĩnh mịch như một bức tượng điêu khắc lạnh lẽo.
Tôi cố chấp gọi:
"Anh."
"Hạ Mục Hoài."
"Hạ Mục Hoài."
"Anh trai."
Cách xưng hô thay đổi tới lui mấy bận, Hạ Mục Hoài rốt cuộc cũng chịu nhìn tôi.
Ánh mắt anh ấy lưu luyến chốc lát trên hình xăm nơi ng/ực trái của tôi, rồi nhướng mắt lên, bình tĩnh buông lời cảnh cáo:
"Hạ Tinh, tốt nhất là cậu dừng lại ở đây đi."
Khóe mắt tôi đỏ hoe.
Sau vài nhịp thở sâu, tôi bước tới nắm lấy tay Hạ Mục Hoài đặt lên ng/ực trái của mình:
"Hình xăm này em xăm vào năm tốt nghiệp cấp ba. Tính đến nay, đã tròn sáu năm rồi."
Chương 5:
"Hạ Mục Hoài, em không muốn dừng lại ở đây."
"Cũng không muốn làm em trai của anh nữa."
Hạ Mục Hoài lạnh lùng nhìn tôi, lửa gi/ận dưới đáy mắt từng chút một dâng trào.
Những ngón tay đang đặt trên ng/ực trái của tôi đột nhiên siết mạnh, như thể muốn dùng tay không xóa sạch đi những dấu vết ấy, anh ấy day nghiến đi/ên cuồ/ng lên vùng da đó.
Tôi bị lực đạo tà/n nh/ẫn của anh ấy chà xát đến phát đ/au, không kìm được mà lùi về phía sau, nhưng lại bị Hạ Mục Hoài túm ch/ặt lấy cổ áo kéo gi/ật lại.
Anh ấy đưa tay giữ lấy gáy tôi, đ/è tôi xuống vị trí kề vai sát cánh với mình, ghé sát vào tai tôi, chậm rãi thốt ra từng lời đầy gh/ê t/ởm:
"Đàn ông với đàn ông..."
"Kinh t/ởm lắm, Hạ Tinh à."
Tôi choàng tỉnh giấc.
Nhìn những món đồ nội thất cũ kỹ mà quen thuộc trong phòng, tôi cố gắng xoa dịu nhịp tim đang đ/ập thình thịch vì h/oảng s/ợ.