Vận Mệnh

[Phiên ngoại 3.2] (Hoàn toàn văn)

12/11/2024 10:24

Ta thấp thỏm hỏi biệt danh nhóm của mình.

“Ngươi tên là Lục Điệp, vì cả ngày mặc váy xanh chạy tới chạy lui, người nhà ngươi tên Sơ Trần.”

Phân biệt đối xử!?

Ta quay đầu lại nhìn công tử nhẹ nhàng đứng cạnh cửa mỉm cười, đẹp trai rạng rỡ…

Phân biệt đối xử thì phân biệt đối xử!

“Mới nãy ngươi nói ta tên là Lục cái gì? Không nghe rõ.”

“Điệp!”

“Ai! Nhi tử tốt của ta!”

Nói xong ta liền chạy, nhào gọn vào trong ng/ực Giang Hằng Thanh đang đứng cạnh cửa.

Đợi đã.

Như vậy có nghĩa là chàng ấy là người hay ta là chó?

Đặt tên tạm thời không trông cậy vào Ỷ Phong, còn phải dựa vào ta và phu quân ta.

Vì vậy, đợi đến tối, Giang Hằng Thanh bí ẩn bịt kín mắt ta, ôm ta nhảy một cái bay lên không, sau đó vững vàng hạ xuống đất.

Chàng ấy dựng một cái bục nhỏ trên gác mái nhà chúng ta.

Ta ngồi, ngắm nhìn những vì sao.

Chàng ôm ta vào lòng.

Gió lạnh ban đêm thổi tới, tiếng gió xào xạc qua vòm lá của mấy cái cây kế bên.

“Vận mệnh thật thần kỳ, trước kia chàng còn là Tam hoàng tử, ta còn là một nha đầu thôn dã.”

Chàng ấy nghẹn cười, vừa nghe liền biết lại muốn giở trò x/ấu.

"Đúng vậy, trước kia ta cho rằng Linh Tang Huệ là tiên nữ hoàn mỹ, sau này mới biết, nàng ấy xách không nổi nước, không biết nữ hồng, đặc biệt thích khóc, nhất là buổi tối."

Ta làm bộ như nghe không hiểu, không phục phản bác:

“Làm gì có người nào là hoàn mỹ, chàng cũng sợ bóng tối, cũng có lúc sợ hãi r/un r/ẩy.”

“Nàng làm bộ như không hiểu tâm ý của mấy người công tử kia, ngày nào cũng đến tửu lâu rêu rao.”

"Chàng luôn nói chuyện nhẹ nhàng với mọi cô gái!"

Chàng ấy cũng biết đùa giỡn, cố ý gh/en tị với ta.

“Lần trước nàng còn cố ý chọc gi/ận ta, một mình chạy tới núi Tang Linh, báo hại ta phải đi tìm cực kì lâu!”

“Nàng có thể ba ngày không gội đầu.”

“……”

“Nàng cãi nhau với Đại Hoàng còn có thể khiến nó giành phần hơn.”

“……”

Ch*t ti/ệt!

Ý cười của chàng ấy càng sâu, ôm ta cũng càng ch/ặt hơn.

"Nhưng những thứ này thì sao, nàng là người cùng ta chung sống quãng đời còn lại, nên dù có không hoàn mỹ đi nữa, cuộc sống mà ta muốn trải qua chính là cuộc sống của người thường, không phải là cuộc sống như thần tiên trên trời."

Ta nghe vui vẻ, ngẩng đầu hôn chàng ấy một cái.

“Không đủ.”

Người nào đó tỏ vẻ kiêu ngạo lắc đầu, tay phải bắt đầu không an phận sờ lung tung.

“Chàng làm gì vậy?”

Hơi thở ấm áp của hắn trêu chọc.

“Đêm nay Huệ Nhi thật đẹp.”

(Hoàn toàn văn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36
8 Tắt đèn Chương 8
9 Nốt tử thi Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm