Ta thực sự phát đi/ên rồi.
Ta quỳ rạp dưới đất, dập đầu lia lịa, "Điện hạ, hôm nay thân thể thuộc hạ không khỏe, nên mới... thuộc hạ đáng ch*t!"
Tại sao, ta lại nghĩ đến gương mặt của Vệ Nghiêu.
Lại có thể bài xích sự thân mật với người khác đến thế.
Chẳng lẽ là...
Ta đã thích Vệ Nghiêu rồi sao?
Không thể nào!
Nhận thức này khiến ta kinh h/ồn bạt vía.
Diệp Miễn à Diệp Miễn, ngươi vụng tr/ộm kiểu gì mà lại nảy sinh tình cảm thật rồi?
Cái đầu này không muốn giữ nữa sao!
Nhưng điều khiến ta bất ngờ là.
Tiêu Duy Minh không hề nổi trận lôi đình.
Hắn chỉ thản nhiên hỏi ngược lại, "Ta khiến ngươi chán gh/ét đến thế sao?"
Ta lắc đầu ng/uầy ng/uậy, "Không phải ạ!"
"Là do thân thể thuộc hạ không khỏe nên làm mất hứng của Điện hạ, c/ầu x/in Điện hạ trách ph/ạt!"
Ta cứ ngỡ sẽ bị ph/ạt.
Nhưng Tiêu Duy Minh chỉ phất phất tay, vẻ mặt có chút mệt mỏi.
"Thôi, ngươi đi đi."
"Xong đời rồi, lần này tiêu thật rồi!"
Ngày hôm sau, ta tràn đầy vẻ hối h/ận mà càm ràm với Vệ Nghiêu.
"Cơ hội c/ứu Thái tử điện hạ khó khăn lắm mới có, vậy mà bị ta làm hỏng bét cả."
"Ngươi nói xem có phải ta rất vô dụng không?"
Vệ Nghiêu hỏi, "Tại sao ngươi lại trung thành với Thái tử đến thế?"
"Vì Thái tử điện hạ đối xử với ta rất tốt, còn từng c/ứu mạng ta nữa!"
"Cha ta trước đây mắc trọng bệ/nh, trong nhà không còn tiền, ta chỉ đành đưa ông đi ăn xin dọc đường, tình cờ gặp được Thái tử điện hạ, chính người đã c/ứu chúng ta, còn cho ta làm ám vệ của người."
"Thái tử điện hạ có lẽ không thông minh cho lắm, nhưng người vẫn là người rất tốt."
Vệ Nghiêu gi/ật giật khóe miệng.
"Ngươi nhận thức về chủ tử của mình cũng rõ ràng thật đấy."
"Nếu... Cửu điện hạ thực sự ban cho Thái tử một con đường sống, ngươi còn gh/ét hắn như vậy không?"
Nghe câu này, ta thực sự nghiêm túc suy nghĩ vài giây.
"Chắc là không gh/ét nữa đâu."
Vệ Nghiêu lại hỏi.
"Vậy nếu có người lừa gạt ngươi, ngươi sẽ làm gì?"
Ta lại nghiêm túc suy nghĩ thêm vài giây.
"Đương nhiên là đ/á/nh cho hắn một trận tơi bời, rồi c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ hoàn toàn! Ta gh/ét nhất là người khác lừa gạt mình."
"Dù có bù đắp thế nào cũng không được sao?"
"Đương nhiên là không được rồi!"
Ta nhớ lại hồi nhỏ từng có kẻ lừa ta ăn phân dê, còn bảo đó là th/uốc tiên, càng nghĩ càng thấy tức gi/ận không thôi.
"Loại kẻ l/ừa đ/ảo này nên xuống địa ngục, xuống tầng thứ mười tám của địa ngục!"
"Để ta phát hiện ra, ta nhất định sẽ đ/âm hắn mấy nhát ki/ếm..."
Vệ Nghiêu bỗng ghé sát lại, chặn lấy môi ta.
"Đừng nói nữa."
"Đáng sợ quá."