TRỜI SINH MỘT ĐÔI

Chương 1

30/10/2025 16:43

1.

Trong bữa tiệc sinh nhật.

Giữa một loạt tiếng hét hò cổ vũ và trêu chọc, Thẩm Dật, chủ nhân bữa tiệc, đã áp môi vào môi Từ Tử Hiên.

Họ hôn nhau ngày càng sâu. Cuối cùng ôm lấy nhau và môi lưỡi quấn quýt đầy cuồ/ng nhiệt.

Tôi dựa vào ghế sofa lướt điện thoại, cúi đầu đăng một dòng trạng thái lên Mạng xã hội:【Tối nay chơi rất vui.】

Kèm theo là ảnh tự chụp vừa chụp. Bố cục rất tùy tiện. 360 độ không góc c.h.ế.t phô bày gương mặt đẹp trai của tôi, và hai người đang hôn nhau phía sau.

Tôi cài đặt: chỉ một người xem được.

Đăng tải thành công, tôi cười tủm tỉm tắt điện thoại.

Quay sang nói với Từ Tử Hiên, người vừa dứt khỏi Thẩm Dật: “Anh em, đỉnh của chóp!”

2.

Ba mươi phút sau.

Cửa phòng bao bị người ta đ/á tung một cách th/ô b/ạo.

Một loạt vệ sĩ áo đen nối đuôi nhau xông vào, Thiệu Dã đến với thế không thể cản phá, vừa vào đã túm lấy cổ áo Từ Tử Hiên: “Tôi cho cậu ba giây giải thích, tại sao cậu hôn người khác?”

Từ Tử Hiên ngớ người. Dưới bao nhiêu ánh mắt nhìn vào, cậu ta vò đầu bứt tai, bực bội nói: “Đừng chuyện bé x/é ra to được không? Bạn bè dự sinh nhật, bọn tôi chỉ đùa giỡn thôi!”

“Đùa giỡn?” Thiệu Dã cười khẩy một tiếng. Chiếc bàn trong phòng bao bị anh đ/á đổ, hoa quả và rư/ợu văng tung tóe khắp nơi: “Môi cậu hôn đến mức kéo tơ rồi! Còn nói với tôi là đùa giỡn?!”

Mọi người trong phòng chưa từng thấy một omega nào hung hãn đến vậy. Ai nấy đều bị anh làm cho kh/iếp s/ợ, không dám thốt lên lời.

“Là lỗi của em, anh đừng trách Từ học trưởng!” Thẩm Dật nhanh chóng chắn trước Từ Tử Hiên. Làm vẻ tội nghiệp nói: “Là em biết rõ học trưởng đã có người yêu, nhưng vẫn ước được anh ấy một nụ hôn nhân dịp sinh nhật… Anh muốn trách thì trách em đi, đừng trách anh ấy được không?”

Giọng Thiệu Dã thẳng thừng: “Thứ tiện nhân từ đâu ra thế, tưởng tao không dám đá/nh mày à?”

“Thiệu Dã!” Từ Tử Hiên túm Thẩm Dật ra sau lưng: “Đừng có làm trò như một mụ đàn bà cay nghiệt nữa được không? Đã nói là giỡn chơi rồi, hôm nay là sinh nhật Tiểu Dật! Nếu anh thật sự dám đá/nh cậu ất, thì chúng ta chia tay ngay lập tức.”

“Nói thật đấy, Thiệu Dã, loại omega vừa già vừa hung dữ như anh, ngoài tôi ra còn ai muốn anh nữa?”

3.

Tôi vừa hút nước ép vừa nghe. Nghe vậy, tôi cười khẽ: “Đừng nói “chị dâu” như thế chứ, vẫn có nhiều người thích kiểu người như anh ấy mà.”

Nghe câu này, ánh mắt Thiệu Dã nhìn về phía tôi.

Tôi khựng lại một chút, rồi hạ cái chân bắt chéo xuống.

“Ha, nếu thật sự có người thích anh ta, thì anh ta đã không hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi rồi mà vẫn chưa ai rước!” Từ Tử Hiên châm biếm: “Đã lỡ tướng tá hung dữ thì thôi đi, tính tình cũng nóng nảy, hở một chút là bùng n/ổ, tự hỏi lòng xem, tôi còn chưa đủ bao dung với anh sao?”

Trong ký túc xá, Từ Tử Hiên thường xuyên than thở với bọn tôi. Nói Thiệu Dã thích gặm cỏ non. Cậu ta chê Thiệu Dã lớn tuổi, nhưng lại tận hưởng sự chung thủy khi trong mắt đối phương chỉ có mình cậu ta. Và những điều kiện vật chất gần như xa xỉ.

Ánh mắt Thiệu Dã mang theo sự chế giễu: “Được, thích người dịu dàng đúng không?”

Tôi cứ tưởng anh sắp đá/nh cho hai kẻ tra nam này một trận thừa sống thiếu ch*t, nhưng anh chỉ hơi nghiêng đầu. Bảo đàn em châm cho một điếu th/uốc, rồi đứng đó thong thả hút: “Tao thành toàn cho hai đứa mày.”

“Nhưng nhớ kỹ, từ hôm nay, đừng xuất hiện trước mặt tao. Nếu không, tao sợ tao không nhịn được mà g.i.ế.c mày.”

4.

Thiệu Dã xoay người lãnh đạm dẫn người rời đi. Tôi chăm chú nhìn anh bước qua trước mặt tôi. Ánh mắt không rời.

Nhưng anh không thèm nhìn tôi thêm lần nào nữa.

Từ Tử Hiên không thể tin nổi nói: “Ý anh là sao? Chỉ vì chuyện này mà đòi chia tay với tôi à?”

Thiệu Dã không hề ngoái đầu lại, nhanh chóng đi xa.

Từ Tử Hiên tức gi/ận đ/á văng lon nước ngọt dưới chân: “Ch*t ti/ệt! Lại làm trò làm phách với tôi!”

“Hạ hỏa đi.” Tôi đưa qua một chai trà xanh: “Anh Thiệu chỉ là nóng gi/ận Nhất thời thôi, không sao đâu.”

“Hạ hỏa? Tôi hạ hỏa cái gì?” Từ Tử Hiên tự tin nói, “Những lần cãi nhau trước, lần nào mà không phải anh ta c/ầu x/in quay lại dỗ dành tôi!”

Từ Tử Hiên phịch một cái ngồi xuống ghế sofa: “Cậu cứ chờ xem, không quá ba ngày là phải quay lại tìm tôi, lần này xem tôi bơ anh ta một tuần không!”

Tôi cười cười, liếc nhìn Thẩm Dật đang đỏ hoe mắt bên cạnh. Tỏ vẻ thấu hiểu: “Hôm nay là sinh nhật Thẩm Dật, cậu an ủi cậu ấy cho tốt đi.”

Còn tôi thì cầm áo khoác đứng dậy: “Tôi đi xem “chị dâu” một chút, giúp cậu nói vài lời tốt.”

“Cảm ơn nhé, Nhuận Triết!” Từ Tử Hiên tiếp tục ch/ửi rủa: “Mẹ kiếp, để tôi biết ai mách lẻo với Thiệu Dã, tôi đá/nh c.h.ế.t kẻ đó!”

5.

Trước khi bước ra khỏi phòng bao, tôi lại ngoái đầu nhìn một lần nữa.

Thẩm Dật đang rơi nước mắt. Từ Tử Hiên lúng túng an ủi cậu ấy: “Cậu đừng khóc được không, lát nữa tôi bảo anh ta xin lỗi cậu…”

Thẩm Dật nhào vào lòng cậu ta. Thân hình Từ Tử Hiên khựng lại một chút.

Cuối cùng không đẩy ra.

Tôi tìm thấy Thiệu Dã khi anh đang uống rư/ợu trong một quán bar.

“Anh ổn không?” Tôi hỏi.

Thiệu Dã không thèm nhìn tôi lấy một cái, anh ngửa cổ tu cạn một ly Rhum. Yết hầu chuyển động, môi bật ra một chữ dứt khoát: “Cút.”

Tôi hơi khó hiểu: “Sao thế, anh Thiệu?”

“Đừng giả vờ làm người tốt trước mặt tôi.” Thiệu Dã nói: “Kẻ nào chơi chung được với Từ Tử Hiên, thì cũng chẳng phải loại tốt lành gì!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
6 Ôn Cố Chương 13
7 Thịt Tiên Chương 15
9 U U Lục Minh Chương 30.
11 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm