7
Tôi thức trắng cả đêm.
Ngồi mãi trên sofa.
Trong đầu toàn là cảnh anh gặp chuyện.
Tôi tự nhủ mình đừng nghĩ lung tung.
Người được phái đi vẫn không có tin tức.
Tôi cũng không dám hỏi thêm nữa.
Mỗi một giây chờ đợi đều như bị kéo chậm vô hạn.
Tôi chưa từng cảm thấy, một đêm lại dài đến thế.
Cuối cùng, ngay lúc tôi không thể đ/è nén nổi bất an trong lòng nữa.
Định ra ngoài tìm người.
Thì cửa mở.
Người bước vào chính là Hứa Dục.
Anh bị thương rồi.
Trên người toàn là mùi m/áu tanh hòa lẫn với hơi lạnh ngoài trời.
Hứa Dục đi về phía tôi.
“A Việt, tôi về rồi.”
Anh đứng trước mặt tôi.
Giả vờ nhẹ nhõm xoa đầu tôi:
“Đi ngủ đi.”
Tôi kéo mạnh cà vạt của anh.
Hứa Dục không hiểu chuyện gì.
Theo lực kéo nơi cổ mà ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
Anh nhướng mày nhìn tôi:
“Hửm?”
Còn tôi thì không chút nương tay t/át anh một cái.
“Vì sao lại bỏ chạy?”
Cái t/át ấy tôi dùng hết sức.
Trên gương mặt trắng trẻo của anh lập tức hiện lên dấu đỏ.
Anh đưa tay giữ lấy bàn tay tôi áp lên mặt mình.
Tự giễu cười một tiếng:
“Vì sao tôi không thể chạy?”
“Chẳng lẽ muốn tôi giống như món quà…”
“Nằm chờ em tới ngủ với mình sao?”
“Em là em trai tôi.”
Tôi cắn mạnh lên môi anh:
“Không phải ruột thịt.”
Anh đẩy tôi ra:
“Vậy cũng không được.”
Tôi lại t/át anh thêm một cái.
“Em trói được anh một lần…”
“Thì cũng trói được lần thứ hai.”
“Anh à, ngoan một chút đi.”
“Như vậy mới tốt cho cả hai chúng ta.”
Tôi biết vì sao anh bỏ đi.
Hiện giờ anh muốn rửa tay gác ki/ếm.
Nhưng vì ba mẹ tôi ngăn cản, anh căn bản không thể thoát thân.
Nếu hôm đó anh đến chậm thêm một bước.
Lô hàng ngoài biển xảy ra vấn đề.
Thì cả nhà chúng tôi coi như xong đời.
Anh cảm thấy mình mang ơn nhà họ Hà.
Muốn liều mạng bảo vệ gia tộc này.
Nhưng tôi…
Chỉ muốn anh được bình an.
Tôi không muốn anh ch*t thêm một lần nào nữa.
Tôi thường nghĩ, nếu đã được sống lại.
Mục đích duy nhất của tôi…
Chính là để cả hai chúng tôi đều sống lâu trăm tuổi.
Tôi không muốn nhìn anh bị tổn thương thêm bất cứ lần nào nữa.
8
Thấy Hứa Dục bình an trở về.
Ba mẹ vui mừng khôn xiết.
Thậm chí còn hoãn cả kế hoạch du lịch mới.
Cố ý ở nhà thêm mấy ngày.
Để có chuyện nói chuyện.
Họ đề nghị tổ chức bù cho tôi một bữa tiệc sinh nhật.
Vừa nhắc tới sinh nhật.
Mặt anh trai tôi lập tức đỏ bừng.
Tôi biết, chắc chắn anh đã nhớ tới ngày hôm đó.
Nhớ tới nụ hôn tôi cưỡng ép anh trong mật thất.
Quả nhiên, anh đang lén nhìn tôi.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau.
Gương mặt anh lập tức chuyển từ trắng sang đỏ.
Bầu không khí m/ập mờ khó nói thành lời lập tức lan ra quanh chúng tôi.
Mẹ tôi nhìn thấy bầu không khí kỳ quái giữa hai người, vội vàng đứng ra giảng hòa:
“A Dục à, hôm sinh nhật A Việt con đột nhiên mất tích, mọi người còn chưa kịp tổ chức cho thằng bé.”
“Lần này thế nào con cũng phải tham gia đấy nhé! A Việt thích người anh như con lắm, có con ở đây chắc chắn nó sẽ rất vui.”
Nghe vậy.
Tôi cong mắt cười.
Cố ý hùa theo:
“Đúng thế, em thích anh trai lắm luôn.”
Hứa Dục nhìn tôi.
Dùng ánh mắt cảnh cáo tôi đừng gây chuyện trước mặt ba mẹ.
Tôi nhướng mày với anh, cố tình khiêu khích:
“Anh à, anh có thể tặng em thêm một món quà giống hôm sinh nhật được không?”
“Em thích lắm, ngày nào cũng mong được thêm một lần nữa.”
Vừa nói.
Tôi còn cố ý li /ếm môi.
Điên cuồ/ng ám chỉ anh.