Trước khi ý thức hoàn toàn đ/ứt đoạn, tôi chỉ còn nhớ nhịp tim đ/ập đi/ên cuồ/ng của Triệu Thiết Sinh. Khoảnh khắc ấy, hình ảnh của hai kiếp người chồng lấp lên nhau.
Con đường m.á.u đêm tuyết năm ấy, đã hóa thành cuộc chạy đua trong con hẻm nhỏ đêm nay. Hóa ra khi được ai đó trân trọng đến mức liều mạng thế này, ngay cả cái c.h.ế.t cũng không thấy lạnh lẽo nữa.
Phải rồi. Tình yêu nồng ch/áy đến thế, sao có thể thấy lạnh được đây?
18.
Lạnh quá, Triệu Thiết Sinh à. Anh có biết không? Đôi chân bị đ.á.n.h g/ãy của em ngày nào cũng đ/au nhức. Tại sao lại cứ phải là mùa Đông, tại sao lại cứ phải là trong viện t/âm th/ần? Em chẳng qua chỉ là tham tiền một chút, đòi hỏi nhiều một chút, đầu óc ng/u ngốc một chút thôi mà. Tại sao, tại sao lại lừa gạt em chứ?
Em không nhớ mình đã bò bao lâu, móng tay sớm đã lật ngược, mười đầu ngón tay m.á.u thịt be bét. Em phải ra ngoài, em phải đi tìm Triệu Thiết Sinh. Cho dù chỉ là nhìn một cái, cho dù chỉ là để nói với anh rằng, em không chê anh nghèo, không chê anh bẩn nữa rồi.
Thế nhưng cây hòe già ấy vẫn cách em xa quá. Hơi ấm trong cơ thể từng chút một tan biến sạch sẽ, em cuộn tròn trong ổ tuyết, lông mi đã đóng băng. Ánh nhìn cuối cùng, em thấy ngoài cổng sắt có một chiếc xe tải nhỏ dừng lại, một người đàn ông thọt chân đang đi/ên cuồ/ng tông cửa.
Là Triệu Thiết Sinh mà.
Em mấp máy môi, muốn nói "Em yêu anh". Nhưng không còn sức nữa. Không còn hơi thở nữa rồi.
…
Khi h/ồn phách bay ra, thân thể nhẹ bẫng, chân không chạm đất. Tôi thấy Triệu Thiết Sinh dùng cờ lê đ/ập nát ổ khóa. Anh bế xốc cái x/á/c cứng đờ trong đống tuyết lên, áp mặt vào khuôn mặt đầy những vết sưng tấy vì lạnh của tôi. Anh không khóc, chỉ cởi chiếc áo bông của mình ra, bọc ch/ặt lấy "tôi" đã tắt thở từ lâu.
Anh cõng tôi đi trên tuyết, cứ bước một bước lại trượt một lần, ngã xuống rồi lại bò dậy, đầu gối quỳ trên những mảnh băng sắc lẹm.
Em không lạnh nữa đâu, Triệu Thiết Sinh, em không lạnh nữa rồi. Em bay trên đầu anh mà gọi anh, đi kéo tay anh, nhưng lòng bàn tay lại xuyên thấu qua cơ thể anh.
Triệu Thiết Sinh, em không thấy lạnh nữa mà...
…
Triệu Thiết Sinh không đem tôi đi ch/ôn cất. Thế nhưng người c.h.ế.t thì cũng đã c.h.ế.t rồi. Những vết t.ử thi bắt đầu bò đầy mặt, mùi th/ối r/ữa ấy làm cách nào cũng không che giấu nổi. Có người báo cảnh sát, cảnh sát đến gõ cửa. Triệu Thiết Sinh không mở, anh cứ thế thủ bên giường, nắm lấy bàn tay đã chuyển màu đen thâm ấy.
Cả người anh g/ầy rộc đến biến dạng, hốc mắt trũng sâu, râu ria lún phún mọc đầy nửa khuôn mặt. Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt không còn ra hình người kia, cứ ngồi như thế suốt cả ngày dài. Đôi khi anh cũng nói chuyện, lảm nhảm kể về những chuyện xưa cũ, hỏi sao thỏi vàng lớn kia tôi không đòi nữa, bảo chờ trời tạnh mưa sẽ đưa tôi đi chơi ở đâu.
T.ử thi không biết trả lời, chỉ lặng lẽ th/ối r/ữa đi từng chút một.
Sau đó, không biết ai đã nói với anh về một phương t.h.u.ố.c dân gian. Bảo rằng phải đến ngôi chùa cổ trong núi sâu tận miền Nam, quỳ lạy đủ chín ngàn chín trăm chín mươi chín bậc thang. Còn phải dùng dương thọ của chính mình để đổi lấy.
Đây vốn dĩ là lời lừa gạt của kẻ đi/ên. Vậy mà Triệu Thiết Sinh lại tin.
Anh cõng cái x/á/c đã chẳng còn ra hình th/ù gì ấy đến ngọn núi đó. Tôi nhìn anh cứ bước một bước lại lạy một lạy. Trán đ/ập xuống bậc đ/á, một cái, hai cái, ba cái. M/áu chảy vào mắt, rồi theo gò má nhỏ xuống nền tuyết trắng. Người qua đường chỉ trỏ, bảo người này đi/ên rồi, cõng một người c.h.ế.t chạy khắp nơi.
Triệu Thiết Sinh không nghe thấy gì cả. Đầu gối anh sớm đã mài rá/ch nát, xươ/ng cốt cọ xát xuống mặt đất. Những bậc thang cuối cùng, anh là bò lên.
Trước cửa đại điện nghe nói rất linh thiêng ấy, anh dùng d.a.o rạ/ch một đường trên n.g.ự.c mình. M/áu nhỏ vào cái gọi là đèn trường minh, kêu xèo xèo. Anh gục trên mặt đất, tay vẫn còn nắm ch/ặt gấu áo của x/á/c c.h.ế.t, "Đổi em ấy về..."
"Mạng này giao cho Người, hãy đổi em ấy về."
Hóa ra, hóa ra tôi có thể trùng sinh, đều là do cái đồ ngốc Triệu Thiết Sinh này... c/ầu x/in mà có...
Anh yêu tôi, còn nhiều hơn cả những gì tôi tưởng tượng...
19.
"Khoái Sênh, anh m/ua máy nghe nhạc cho em. Đừng ngủ, có được không?"
"Em tỉnh lại đi, chỉ cần em tỉnh lại..."
Máy nghe nhạc. Tôi nhớ ra rồi.
Kiếp trước trước khi đi, tôi tìm lý do gây sự với Triệu Thiết Sinh, chính là chê anh đến cái máy nghe nhạc cũng m/ua không nổi.
"Hứa Chi Minh có, tại sao em lại không? Anh nghèo thì thôi đi, còn muốn để em theo anh chịu khổ cả đời sao?"
Triệu Thiết Sinh im lặng ngay lập tức. Anh lau sạch chiếc hộp đựng tiền tiết kiệm. Sau đó đứng dậy, móc hết tiền trong túi ra. Có tờ mười tệ, năm tệ, và cả những đồng tiền xu. Anh bỏ tiền vào hộp.
"Được." Anh không níu kéo, cũng không nổi gi/ận, "Vậy hãy mang cái này theo. Dọc đường m/ua chút gì đó mà ăn. Chăm sóc tốt cho bản thân..."
Tôi xách ba lô đi thẳng, không thèm liếc anh lấy một cái. Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, tôi nghe thấy trong phòng phát ra một tiếng động trầm đục. Tôi khựng lại một chút, nhưng cuối cùng vẫn bước vào màn mưa. Bước về phía miếng bánh vẽ mà Hứa Chi Minh đã vẽ ra cho tôi, bước về phía Địa ngục trần gian sau đó.
20.
Tiếng còi cảnh sát vang lên từ xa, ánh sáng xanh đỏ nhấp nháy nơi đầu hẻm.