QUỶ KỸ

Chương 4.

09/09/2025 14:24

Trưởng thôn đạp chân lên ghế hùa theo:

“Trên mảnh đất này, tao nói là lệnh. Đứa nào dám hó hé, tao cho nó biết tay!”

Cha tôi vừa phe phẩy quạt cho trưởng thôn, vừa nịnh nọt: “Tôi đồng ý với trưởng thôn và cao nhân. Có chuyện gì quan trọng hơn phát tài nữa chứ?”

Dân làng cúi đầu không nói.

Im lặng, tức là ngầm đồng ý.

Cha tôi nói tiếp: “Trưởng thôn, cao nhân, vậy cứ quyết định thế đi.”

Cao nhân thấy mọi người đã thuận theo thì bắt đầu sắp xếp nghi lễ luyện h/ồn đêm nay.

Việc quan trọng nhất là người gọi h/ồn.

Trên đường khiêng người ch*t vào m/ộ tổ, cần có người cầm phướn trắng, liên tục gọi tên người ch*t.

Theo lý thì phải là thân nhân ruột th!t mới được.

Nếu linh h/ồn ch*t bình thường, thì chẳng ảnh hưởng gì đến người cầm phướn; nhưng nếu ch*t oan, biến thành lệ q/uỷ, thì tám chín phần sẽ b/áo th/ù người gọi nó trở lại đầu tiên.

Chị tôi vốn là sinh viên thành phố về làng dạy học, trong thôn không thân thích. Nhưng cao nhân nói:

“Chuyện này dễ thôi, trước khi ch*t chẳng phải nó thân với con bé nhà lão Diên nhất sao? Việc cầm phướn trắng gọi h/ồn, cứ để nó làm đi.”

Nghe vậy tim tôi chợt trĩu nặng, sắc mặt tái nhợt.

Lúc này chị đã biến thành lệ q/uỷ, đến giờ Tý chắc chắn sẽ đến đòi mạng. Lệ q/uỷ đã thành, bất kể thân sơ, gặp ai gi*t nấy. Như vậy tôi sẽ là người đầu tiên hứng chịu oán khí.

Còn những lão tổ trong m/ộ làng, con cháu bỗng dưng không nhận mình nữa, cuối cùng oán khí chẳng phải cũng trút cả lên đầu tôi sao.

Nhưng dân làng thấy chẳng liên quan đến mình thì vội gật đầu. Tôi chưa kịp phản bác, cao nhân lại giở trò đ/ộc á/c:

“Đây là chị mày cùng với tổ tiên làng, là việc tốt cho mọi người. Dù xảy ra chuyện gì, mày cũng phải đứng mũi chịu sào, không được lùi bước, bằng không chị mày sẽ h/ồn bay phách tán.”

“Nghe rõ chưa?” – hắn túm tóc tôi quát lớn.

Tôi không đáp.

Trưởng thôn nói với cha tôi:

“Việc này thành công, tao ghi công đầu cho mày, sau phong cho làm phó thôn. Có tiền rồi, muốn gì mà chẳng được.”

Cha tôi nghe xong, phấn khích như tiêm th/uốc, mặt già cười nhăn như hoa cúc. Sau đó quay sang tôi:

“Con gái nghe lời, xong việc này, tao m/ua cho mày quần áo mới. Mày không muốn ăn kẹo sao? Ngày mai cho ăn thoải mái.”

Tôi nhìn về phía chỗ chị đang quàn x/ác. Ở đó, từng luồng hắc khí dày đặc cuồn cuộn, tràn ra bốn phương.

Tôi biết đó là oán khí, chắc chị đã không đợi được nữa, muốn gi*t họ rồi.

Người trong tiệc thì hoàn toàn không hay biết, vẫn h/ồn nhiên cười nói, hút th/uốc uống rư/ợu.

Cao nhân xông tới t/át tôi một cái: “Mày còn không chịu nói gì à?”

Cha tôi cũng vặn tai tôi, thúc giục: “Mau đáp ứng đi, hay lại ngứa da rồi hả?”

Trong cơn mơ hồ, tôi nhớ về cha mẹ ruột đã mất từ lâu. Họ từng nâng niu tôi như bảo vật.

Sau khi cha mẹ mất, tôi được cha nuôi nhận về. Ông ta nghĩ nuôi tôi lớn thêm một chút rồi đem b/án lấy tiền.

Bao năm qua, tôi chịu đủ đò/n roj.

Sau này là chị cho tôi hy vọng, bảo tôi cố gắng học hành, nói rằng tương lai phải rời khỏi núi rừng, bước ra thế giới rộng lớn hơn.

Bây giờ chị cũng bị bọn họ hại ch*t, chỉ vì cái vận khí hư ảo kia.

Một cú đ/á của cha nuôi kéo tôi trở lại thực tại. Tôi lạnh lùng cười, gật đầu với họ.

Tuy tôi g/ầy yếu không có sức, nhưng chị từng nói tôi có thiên phú hội họa. Cuốn sách về tà thuật kia, tôi cũng đã thuộc làu làu.

Phù chú, thủ ấn, tôi đều khắc ghi trong lòng.

Các người dùng tà thuật hại chị, vậy tôi sẽ dùng tà pháp còn á/c hơn để đối phó các người.

Đến lúc đó, ai sống ai ch*t, chưa chắc đã rõ đâu!

Gần đến giờ Tý, trong sân lớn náo nhiệt chẳng khác gì ngày Tết.

Tôi cầm lá cờ phướn trắng đầy những bùa chú ngoằn ngoèo, đứng canh bên x/ác chị gái.

Th* th/ể chị được đặt ngay giữa sân, trên người cũng chi chít bùa chú. Tôi nhận ra đó là phù phong h/ồn.

Đêm gọi h/ồn, vo/ng h/ồn của người ch*t sẽ tạm thời quay lại nhập vào thân x/ác. Một khi h/ồn m/a của chị tiến vào cơ thể, ắt sẽ bị phong ấn ở trong đó, từ đó về sau mãi mãi bị người ta sai khiến.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7