Thư Tình Gửi Bác Sĩ Bùi

Chương 1

07/02/2026 12:47

Tôi là Thịnh Duy, một tiểu hoa đán đang nổi như cồn.

Trước khi bước chân vào giới giải trí, tôi là công chúa cành vàng lá ngọc của giới quý tộc Bắc Kinh.

Sau khi vào nghề, tôi trở thành “đèn Diêm Vương” của showbiz – ai hợp tác với tôi là y như rằng sẽ dính phốt, sự nghiệp lao dốc.

Sống gần nửa đời người, từ trước tới nay tôi chưa từng thua cuộc.

Cho đến năm tôi hai mươi sáu tuổi, gặp một ông thầy bói.

Ông ta chỉ liếc mắt một cái rồi phán luôn:

“Mệnh cô quá nhẹ, nếu không kết hôn với người hợp bát tự thì sẽ không sống quá nửa năm.”

Tôi không tin.

Nhưng mẹ tôi thì tin sái cổ.

Bà lập tức chạy khắp thành phố hỏi han, tìm cho ra ai có bát tự hợp với tôi.

Tìm tới tìm lui, lại tìm ra được nam thần thời trung học của tôi – anh trai thanh mai trúc mã ngày xưa.

Bây giờ anh ấy đang làm việc tại Bệ/nh viện Quân đội – bác sĩ Bùi Thanh Hoài.

Mẹ tôi dẫn tôi đi gặp anh.

Tôi không vui vẻ gì, trên đường cứ càm ràm:

“Đã bao nhiêu năm không gặp, nhỡ đâu giờ ảnh thành một con heo m/ập thì mẹ cũng bắt con lấy người ta hả…”

Tôi còn chưa dứt lời.

Giây tiếp theo, Bùi Thanh Hoài được nhân viên phục vụ dẫn qua tấm bình phong, đẩy cửa bước vào.

“Xin lỗi, tôi đến muộn.”

Luồng gió nhẹ lướt qua tai tôi.

Tôi bị chất giọng khàn, trầm như loa bass của anh đ/á/nh trúng, ngẩn người mất ba giây rồi mới ngẩng đầu lên.

Rồi ánh mắt tôi va phải đôi mắt màu nâu nhạt, sâu thẳm của anh.

Anh cất giọng trầm thấp: “Cháu chào dì. Chào Tiểu Duy.”

Tôi nín thở.

Vài năm không gặp, dường như Bùi Thanh Hoài còn cao lớn hơn xưa.

Anh đến vội, vẫn chưa kịp thay đồ.

Chiếc áo khoác phi công màu đen khoác bên ngoài, bên trong là chiếc sơ mi quân đội màu xanh rêu chưa cởi nút.

Cả người anh cao ráo rắn rỏi, toát lên khí chất chính trực nghiêm nghị, đôi chân dài chẳng biết đặt đâu cho vừa.

Mẹ tôi lên tiếng bắt chuyện: “Lâu quá không gặp Tiểu Bùi rồi, chắc con cũng nghe qua chuyện của Tiểu Duy, Tiểu Duy nhà dì…”

“Từ cái nhìn đầu tiên, con bé đã phải lòng cháu rồi.” – Tôi c/ắt ngang, từng chữ rõ ràng, nhìn Bùi Thanh Hoài đầy nghiêm túc:

“Chúng ta kết hôn đi, bác sĩ Bùi.”

Căn phòng bỗng chốc lặng như tờ.

Mẹ tôi và Bùi Thanh Hoài đều sững người trước lời nói thẳng thắn của tôi.

Giữa bầu không khí im ắng, tôi nhìn anh chăm chú, nhịn mãi rồi vẫn không nhịn được.

Tôi dè dặt hỏi:

“Nếu tôi và anh đi đăng ký kết hôn, tôi có được sờ cơ bụng của anh không?”

Bùi Thanh Hoài: “…”

Bùi Thanh Hoài: Hả?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta bỏ trốn rồi bị cấp trên cưỡng chế yêu

Chương 18
Tôi là một Beta, nhờ không bị pheromone ảnh hưởng mà vững vàng ngồi ở vị trí thư ký của Alpha aka công chính suốt năm năm liền. Người ngoài đều nói tôi là trường hợp đặc biệt. Nhưng tôi biết rõ, chẳng qua là vì Omega aka thụ chính trong cốt truyện vẫn chưa xuất hiện. Sau đó, khi Omega đó chính thức lộ diện, tôi lập tức nộp đơn từ chức, quay đầu bỏ chạy. Không ngờ, mới về quê được ba ngày, Alpha chính đã tìm tới tận cửa. Alpha đang rơi vào kỳ mẫn cảm hoàn toàn mất kiểm soát, nhốt tôi lên gác xép. Tôi đau đớn phản kháng, đổi lại chỉ là mấy vết cắn chằng chịt nơi sau gáy. Anh hạ giọng dỗ dành: "Bảo bối có biết không? Beta mà không ngoan ngoãn, sẽ bị bắt nạt đến mức biến thành Omega đấy."
27.04 K
10 Táng Thức Chương 9
11 Phán Quan Vô Hình Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tra công cũng phải sinh con sao

7
Tôi là một beta tra công trong một cuốn tiểu thuyết ABO, còn vợ Omega của tôi, Giang Diểu, là thụ chính. Tôi ghét bỏ cậu ấy, cũng không thể cùng cậu ấy vượt qua kỳ phát tình. Giang Diểu phải đi làm nuôi tôi, vì không có bạn đời an ủi nên vượt rào với cấp trên, diễn ra một mối tình cấm kỵ. Nhưng cốt truyện lại xảy ra chút sai lệch. Giang Diểu mỗi ngày đều hít tôi như hít mèo, hoàn toàn không có dấu hiệu ngoại tình. Thậm chí còn muốn dùng con cái để giữ chân tôi. Cậu ấy ôm lấy tôi, trong mắt ngấn lệ, tràn đầy cầu xin. “Chồng ơi, em sinh cho anh một đứa con được không, anh nhìn em một chút đi, yêu em một chút được không?” Tôi sợ đến mức suýt đi triệt sản. Sau đó cậu ấy nuốt thuốc, cưỡng ép bước vào kỳ phát tình, pheromone thanh ngọt tỏa ra, mang theo dục vọng bao bọc lấy tôi. “Vậy được rồi, chồng đến sinh em bé nhỏ cho em đi, em sẽ yêu nó giống như yêu anh.”
ABO
Boys Love
0