Con nhỏ điều phối mỉm cười gian á/c: “Nếu lớp mình xảy ra ngày tận thế, cậu muốn ở bên ai nhất?”

Tôi suýt nghẹn: “Ơ…”

Mọi người đã bắt đầu hô lên: “Lục Dã đi!”

“Bạn trai mày kìa!!”

“Trùm trường mà không chọn là chọc gi/ận người ta đó nha~”

Tôi đành đầu hàng số phận: “… Lục Dã.”

Tức thì, nguyên vòng tròn hú như ong vỡ tổ.

Tôi tưởng vậy là hết.

Ai ngờ vòng tiếp theo, chai quay trúng… Lục Dã.

Mà hắn, không chần chừ: “Dare.”

Bạn lớp phó cười toét miệng: “Thách Lục Dã hôn người cậu chọn nếu tận thế tới!”

Tôi: “HẢAAAAAAAA???”

Bạn lớp phó: “Mà khoan, hồi nãy Nhậm Dư chọn cậu đúng không? Vậy giờ…”

Tôi chưa kịp chạy thì Lục Dã đã đứng dậy.

Hắn bước thẳng tới, cúi người… và hôn tôi.

Không phải hôn má.

Không phải hôn trán.

Mà là một nụ hôn thật.

Ngay trước mặt gần ba mươi con người.

Ngay giữa tiếng hú hét, tiếng “Aaaaaaaaaaaa”, và đèn flash điện thoại chớp nháy như paparazzi ngoài phố.

Tôi đơ.

Tôi đứng hình toàn phần.

Hơi thở của hắn vẫn còn gần sát tai tôi, giọng nhỏ tới mức chỉ tôi nghe được: “Giả cái gì nổi nữa.”

“Tôi đợi cái này lâu rồi.”

Tôi ngồi phịch xuống nền cỏ, mặt nóng rực như vừa hấp bằng nồi áp suất.

Hứa Thần bên cạnh vỗ vai tôi thì thầm: “Thôi Dư ơi… giả hay thật gì cũng tới đây rồi. Lùi không kịp đâu.”

Tôi ú ớ: “Nhưng mà… tụi mình còn chưa x/ác nhận là yêu thật…”

Phía bên kia, Lục Dã vẫn đứng yên, nhìn tôi không chớp.

Mắt hắn không còn lạnh lẽo nữa. Mà là một thứ gì đó... kiên định, chắc chắn, và có phần ngốc nghếch dễ thương.

Tối hôm đó, tôi trằn trọc không ngủ nổi.

Tôi mở điện thoại, nhắn một dòng ngắn gọn: “Vậy… chính thức luôn nha?”

Ba giây sau, hắn gọi tới.

Giọng hắn trầm trầm, có gì đó rất khẩn trương: “Không cần ‘vậy’. Tôi đã x/ác định từ cái lần cậu hét ‘đồng ý đi’ rồi.”

“Giờ tôi mới chờ cậu nói ‘đồng ý với tôi’ thôi.”

Tôi bật cười khúc khích: “Được. Đồng ý với cậu.”

Và vậy đó.

Bạn trai giả.

Chuyển thành người yêu thật.

Bằng một cú cá cược dở hơi và một nụ hôn nóng tim.

Yêu nhau rồi, nhưng bạn trai tôi vẫn gh/en… với cái gối ôm?!

Sau nụ hôn đình đám giữa sân trường, tôi Nhậm Dư chính thức trở thành người yêu “có giấy x/ác nhận” của Lục Dã.

Tôi ngỡ tưởng rằng, từ giờ phút này trở đi, tôi sẽ được sống một cuộc sống lãng mạn, ngọt ngào, hường phấn như mấy bộ phim Hàn.

Ai ngờ đâu…

Bạn trai tôi lại đi gh/en với… cái gối ôm.

Mọi chuyện bắt đầu khi Lục Dã đến nhà tôi chơi lần đầu tiên.

Tôi dọn dẹp sạch sẽ, gạt sạch mì gói, thu hết quần áo vứt lung tung, thậm chí còn lau bàn học bằng… khăn ướt thơm mùi cam.

Tôi đang hí hửng chờ hắn tới thì nghe tiếng gọi từ cửa sổ:

“Dư. Xuống mở cửa.”

Tôi chạy ra mở. Lục Dã đứng đó, tay cầm một túi trái cây, mặt lạnh như kem để ngăn đ/á.

Hắn bước vào, liếc quanh.

Phút đầu tiên: gật đầu hài lòng.

Phút thứ hai: nhìn giường tôi.

Phút thứ ba: mặt hắn đông cứng lại.

Tôi quay theo ánh mắt hắn nhìn thì…

TOANG.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa tàn trên sa mạc

Chương 8
Giới thiệu: Bảy năm trước, con gái của Bùi Phượng Hề đã chết trong một trận bão cát vì chồng cũ Khương Tịch Từ điều đi chiếc trực thăng cứu hộ. Cô xé bỏ giấy đăng ký kết hôn, trở thành "Sa Hồ" - nhân viên cứu hộ duy nhất ở miền Tây có thể băng qua vùng bão cát tử thần. Bảy năm sau, để cứu Khương Hòa Âm - con gái của người tình trong mộng, Khương Tịch Từ đã dùng thủ đoạn ép buộc cô thực hiện nhiệm vụ. Khi Bùi Phượng Hề tiến sâu vào tâm bão để cứu con gái của kẻ thù, cô phát hiện ra Khương Hòa Âm đã sớm biết sự thật và ghi lại một đoạn video sám hối. Cuối cùng, cô hy sinh bản thân trong hố cát sụp đổ, đoàn tụ với linh hồn của con gái Dung Dung. Một đoản văn đầy đau thương về tình mẫu tử, sự trả thù và sự cứu rỗi.
Báo thù
0